NGƯỜI GỬI LẠI MÙA XUÂN
NGƯỜI GỬI LẠI MÙA XUÂN
Anh Nam nhập ngũ vào một ngày cuối năm. Khi ấy, làng đang chuẩn bị đón Tết. Những cành đào bắt đầu nở, không khí rộn ràng.
Anh đứng trước sân, nhìn quanh một lần cuối.
“Qua Tết con về,” anh nói với mẹ.
Mẹ anh chỉ gật đầu, không nói gì.
Nhưng mùa xuân năm đó, anh không trở về.
Những năm sau, mỗi dịp Tết đến, mẹ anh vẫn bày một mâm cơm nhỏ, đặt thêm một bát, một đôi đũa.
Không ai nhắc, nhưng ai cũng hiểu.
Chiến tranh qua đi, ngôi làng thay đổi. Nhà cửa khang trang hơn, cuộc sống ổn định hơn.
Nhưng trong căn nhà nhỏ ấy, vẫn có một góc dành cho anh.
Một chiếc khăn, một tấm ảnh cũ, và những kỷ niệm không bao giờ cũ.
Mỗi mùa xuân, hoa đào vẫn nở.
Mẹ anh ngồi trước hiên, nhìn ra con đường.
Không còn chờ đợi, nhưng cũng không quên.
Có người nói:
“Anh ấy đã gửi lại mùa xuân của mình.”
Và mùa xuân ấy, vẫn còn trong ký ức của những người ở lại.


