Người gùi máy giữa rừng sâu A Lưới
Những năm đầu thập niên 1970, bác Lê Thị Minh công tác tại chiến trường A Lưới, tỉnh Thừa Thiên. Bác là chiến sĩ thông tin, trực tiếp gùi máy và bảo đảm liên lạc cho các đơn vị bộ binh hoạt động trong rừng sâu. Địa hình hiểm trở, bom đạn và bệnh tật luôn rình rập. Trong hoàn cảnh ấy, bác vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được đơn vị biểu dương.
Rừng A Lưới dày và ẩm đến mức hơi thở cũng nặng mùi lá mục. Máy thông tin nặng trĩu sau lưng, dây cáp quấn quanh vai, bác Minh lầm lũi bước theo đội hình. “Gùi máy thông tin khác gùi gạo,” bác kể, “vấp ngã là hỏng máy, mà hỏng máy thì coi như mất tai, mất mắt.”
Có lần, giữa lúc hành quân, máy bị nước mưa ngấm vào. Bác dừng lại, che máy bằng áo mưa, rồi lặng lẽ tháo từng bộ phận hong khô. Đồng đội giục đi nhanh, bác chỉ nói: “Chậm chút còn hơn đến nơi mà không nói được với nhau.”
Người viết cảm nhận rõ sự cẩn trọng trong từng câu chữ bác kể. Ở chiến trường ấy, mỗi bước chân của bác không chỉ mang theo thiết bị, mà mang theo mạch sống của cả đơn vị. “Khi nghe tiếng tín hiệu lại vang lên,” bác cười hiền, “tôi thấy mình nhẹ hẳn người.”


