Người có công giúp đỡ cách mạng

Người gùi muối qua rừng

Những năm tháng ác liệt ở miền tây Lao Bảo, rừng Trường Sơn không chỉ là tuyến vận tải chiến lược mà còn là nơi che chở cho bao phận người. Giữa mịt mù bom đạn, có những con đường mòn in dấu chân lặng lẽ của dân công hỏa tuyến. Bà Hồ Thị Rin, người Vân Kiều ở bản nhỏ gần biên giới, được giao nhiệm vụ gùi muối và lương khô tiếp tế cho các đơn vị bám trụ. Muối khi ấy quý như vàng. Không chỉ để nấu ăn, muối còn để giữ sức cho bộ đội giữa những ngày sốt rừng và thiếu thốn.

Quảng Trị05/03/2026Trương Quang Ngọc (Đoàn Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng ác liệt ở miền tây Lao Bảo, rừng Trường Sơn không chỉ là tuyến vận tải chiến lược mà còn là nơi che chở cho bao phận người. Giữa mịt mù bom đạn, có những con đường mòn in dấu chân lặng lẽ của dân công hỏa tuyến.

Bà Hồ Thị Rin, người Vân Kiều ở bản nhỏ gần biên giới, được giao nhiệm vụ gùi muối và lương khô tiếp tế cho các đơn vị bám trụ. Muối khi ấy quý như vàng. Không chỉ để nấu ăn, muối còn để giữ sức cho bộ đội giữa những ngày sốt rừng và thiếu thốn.

Mỗi chuyến đi, bà gùi trên lưng hơn hai chục ký hàng, băng qua suối sâu và dốc đá trơn trượt. Có đoạn phải đi vòng hàng chục cây số để tránh điểm đánh phá. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, bà cùng đoàn người lập tức ẩn vào tán cây rậm, chờ qua đợt bom mới tiếp tục hành trình.

Một lần, mưa lớn kéo dài làm suối dâng cao. Đoàn gùi phải bám dây rừng để qua dòng nước xiết. Bao muối suýt bị cuốn trôi, bà Rin ôm chặt gùi, ngã xuống rồi lại đứng lên. “Hàng còn, người còn,” bà nói bằng giọng mộc mạc.

Đến nơi tập kết, nhìn những chiến sĩ trẻ nhận từng nắm muối mà ánh mắt rạng rỡ, bà quên hết mệt nhọc. Có người gửi lại bà mẩu thư nhờ chuyển về quê, có người chỉ kịp nói lời cảm ơn vội vàng trước khi vào trận địa.

Sau ngày hòa bình, con đường mòn năm xưa trở thành tuyến giao thương nhộn nhịp qua cửa khẩu Lao Bảo. Bà Rin giờ tóc đã bạc, nhưng mỗi khi kể lại chuyện gùi muối qua rừng, ánh mắt vẫn sáng lên niềm tự hào.

Câu chuyện người phụ nữ Vân Kiều ở Lao Bảo cho thấy, giữa thời hoa lửa, sức mạnh không chỉ đến từ súng đạn mà còn từ những bước chân bền bỉ nơi hậu phương. Chính những con người thầm lặng ấy đã góp phần giữ cho mạch sống của chiến trường không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn