Người Gùi Thư Qua Núi
Những năm chiến tranh chống Mỹ, tại một đơn vị giao liên hoạt động ở vùng núi Quảng Bình có một thanh niên quê Khánh Thiện làm nhiệm vụ chuyển công văn và thư từ giữa các đơn vị đóng quân trong rừng. Công việc của anh là mang những túi thư vượt núi băng rừng để kịp chuyển tin tức tới tay bộ đội ngoài mặt trận.
Những lá thư thời chiến vô cùng quý giá. Đó có khi là mệnh lệnh từ cấp trên, cũng có khi chỉ là vài dòng thăm hỏi từ quê nhà gửi tới người lính đang chiến đấu nơi xa. Vì vậy, những người làm giao liên luôn coi túi thư mình mang theo quan trọng như chính sinh mạng của mình.
Mỗi chuyến đi, anh khoác chiếc ba lô nhỏ chứa đầy thư từ rồi men theo những con đường mòn xuyên rừng. Có hôm phải đi bộ suốt cả ngày mới tới được điểm giao liên tiếp theo. Đường núi quanh co, nhiều đoạn dốc đá trơn trượt và thường xuyên có máy bay địch quần thảo phía trên.
Một buổi chiều cuối mùa mưa, anh nhận nhiệm vụ chuyển gấp túi thư tới đơn vị đang đóng quân gần biên giới Lào. Trời vừa tối thì mưa lớn đổ xuống, đường rừng lầy lội khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn.
Khi đi tới một con suối nhỏ, anh phát hiện nước đã dâng cao vì mưa nguồn. Dòng nước chảy xiết cuốn theo cành cây và bọt trắng xóa. Nếu quay lại sẽ không kịp giờ giao thư, còn cố vượt qua thì rất nguy hiểm.
Sau một hồi quan sát, anh buộc chặt túi thư vào người rồi men theo dây rừng băng qua suối. Nước lạnh buốt dâng tới ngực, nhiều lần dòng chảy mạnh kéo anh nghiêng hẳn khỏi mép đá.
Đi gần tới bờ bên kia thì bất ngờ chân anh trượt khỏi tảng đá ngầm, cả người bị nước cuốn đi một đoạn. Trong khoảnh khắc ấy, anh vẫn cố ôm chặt túi thư vào ngực để giữ khô số giấy tờ bên trong.
May mắn bám được vào một gốc cây ven bờ, anh gượng dậy tiếp tục lên đường trong bộ quần áo ướt sũng. Đêm ấy, anh đi bộ gần suốt đêm mới tới được điểm nhận thư của đơn vị phía trước.
Khi người cán bộ mở túi thư thấy mọi giấy tờ vẫn nguyên vẹn, ai nấy đều xúc động. Giữa chiến tranh, những lá thư ấy không chỉ mang thông tin mà còn mang theo niềm tin và tình cảm từ hậu phương gửi tới tiền tuyến.
Sau ngày đất nước hòa bình, người giao liên quê Khánh Thiện trở về quê nhà sống cuộc đời bình dị. Nhưng nhiều năm sau, mỗi lần nhìn những phong thư cũ được cất trong chiếc hòm gỗ nhỏ, ông lại nhớ về những chuyến gùi thư băng núi năm xưa — những chuyến đi lặng lẽ đã nối liền trái tim của hậu phương với người lính nơi chiến trường.



