Người gùi thư qua suối
Trong những năm chiến tranh, thư từ và tài liệu là phương tiện liên lạc quan trọng giữa các đơn vị. Một nữ giao liên trẻ đã vượt qua con suối nước chảy xiết trong đêm mưa để đưa thư kịp thời, giúp đơn vị nhận được thông tin quan trọng.
Những năm tháng chiến tranh ác liệt tại vùng rừng núi Thừa Thiên Huế, công việc của người giao liên luôn gắn liền với hiểm nguy.
Bà Lê Thị Mận khi ấy là một cô gái trẻ mới mười tám tuổi.
Thân hình nhỏ nhắn, nhưng rất nhanh nhẹn và dũng cảm.
Nhiệm vụ của bà là chuyển thư từ và tài liệu giữa các đơn vị trong rừng.
Những lá thư ấy không chỉ là lời nhắn gửi.
Mà còn là mệnh lệnh, kế hoạch và thông tin quan trọng.
Một buổi chiều, bà nhận được một túi thư đặc biệt.
Người chỉ huy nói với bà:
"Phải chuyển túi thư này đến đơn vị bên kia suối trước sáng mai."
Bà gật đầu nhận nhiệm vụ.
Trời bắt đầu tối dần.
Những đám mây đen kéo đến.
Một cơn mưa lớn bất ngờ đổ xuống.
Đường rừng trở nên trơn trượt.
Bùn đất bám đầy vào chân.
Nhưng bà vẫn tiếp tục bước đi.
Túi thư được bà buộc chặt sau lưng.
Bọc trong nhiều lớp vải để tránh nước mưa.
Sau nhiều giờ đi bộ, bà đến gần con suối lớn.
Ban ngày, con suối ấy không quá nguy hiểm.
Nhưng khi trời mưa, nước dâng lên rất nhanh.
Tiếng nước chảy ầm ầm vang khắp khu rừng.
Bà đứng bên bờ suối.
Nhìn dòng nước đục ngầu đang chảy xiết.
Trong lòng bà thoáng chút lo lắng.
Nhưng bà nhớ lời dặn:
"Thư phải đến đúng giờ."
Bà tìm một cây gậy dài.
Dùng nó để dò đường dưới nước.
Từng bước một, bà bước xuống suối.
Nước lạnh buốt chạm vào chân.
Dòng nước mạnh khiến bà phải cố giữ thăng bằng.
Mỗi bước đi đều rất khó khăn.
Có lúc, nước dâng cao đến ngang hông.
Suýt nữa cuốn bà trượt đi.
Nhưng bà vẫn giữ chặt túi thư trên lưng.
Không để nó bị ướt.
Khi gần sang đến bờ bên kia, bà trượt chân trên một hòn đá trơn.
Cả người ngã xuống nước.
Trong khoảnh khắc ấy, điều đầu tiên bà nghĩ đến không phải là bản thân mình.
Mà là túi thư phía sau.
Bà vội vàng đứng dậy.
Kiểm tra túi thư.
May mắn thay, túi vẫn khô.
Sau nhiều nỗ lực, bà cuối cùng cũng sang được bờ bên kia.
Quần áo ướt sũng.
Toàn thân run lên vì lạnh.
Nhưng bà không dừng lại nghỉ lâu.
Bà tiếp tục đi trong đêm tối.
Đến gần sáng, bà đã đến được điểm giao thư.
Người nhận thư mở túi ra kiểm tra.
Những tài liệu bên trong vẫn còn nguyên vẹn.
Người chỉ huy xúc động nói:
"Nếu chậm thêm vài giờ, chúng tôi đã không kịp chuẩn bị."
Bà Mận chỉ mỉm cười.
Dù rất mệt, bà cảm thấy vui vì đã hoàn thành nhiệm vụ.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại câu chuyện ấy, bà vẫn nhớ rõ cảm giác lạnh buốt của dòng nước đêm hôm đó.
Bà thường nói:
"Trong chiến tranh, mỗi lá thư đều quan trọng như một sinh mệnh."


