Người Gửi Thư Trên Đường Mòn
Trong những năm kháng chiến ác liệt, anh Bình làm nhiệm vụ giao liên trên tuyến đường mòn xuyên rừng. Công việc của anh là mang thư từ và tài liệu từ căn cứ này sang căn cứ khác. Chiếc túi vải bạc màu luôn được anh đeo sát ngực như báu vật. Con đường đi đầy hiểm nguy. Ban ngày phải ẩn mình dưới tán cây, ban đêm mới dám men theo suối mà đi. Có lần, anh bị sốt rét đến run người nhưng vẫn cố vượt dốc để kịp giao công văn cho đơn vị trước trận đánh lớn. Một buổi chiều, anh gặp một bà mẹ đang đứng
Trong những năm kháng chiến ác liệt, anh Bình làm nhiệm vụ giao liên trên tuyến đường mòn xuyên rừng. Công việc của anh là mang thư từ và tài liệu từ căn cứ này sang căn cứ khác. Chiếc túi vải bạc màu luôn được anh đeo sát ngực như báu vật.
Con đường đi đầy hiểm nguy. Ban ngày phải ẩn mình dưới tán cây, ban đêm mới dám men theo suối mà đi. Có lần, anh bị sốt rét đến run người nhưng vẫn cố vượt dốc để kịp giao công văn cho đơn vị trước trận đánh lớn.
Một buổi chiều, anh gặp một bà mẹ đang đứng chờ bên bờ suối. Bà hỏi có thư của con trai mình không. Anh lục mãi trong túi rồi tìm thấy một phong thư nhàu nát. Người mẹ ôm lá thư vào lòng, bật khóc vì đó là tin đầu tiên của con sau hai năm xa nhà.
Từ hôm ấy, anh Bình hiểu rằng mình không chỉ mang tài liệu, mà còn mang theo hy vọng của biết bao gia đình. Dù bom đạn khốc liệt, anh vẫn tiếp tục bước đi trên con đường rừng hun hút, giữ cho những tin yêu không bao giờ bị ngắt quãng.


