Người Gùi Thương Binh
Con đường rừng trơn trượt, chị Hòa gùi thương binh nặng hơn cả thân mình. Chị không nhớ mình đã ngã bao nhiêu lần, chỉ nhớ không được buông tay. Sau hòa bình, lưng chị còng sớm. Nhưng mỗi khi ai hỏi, chị chỉ nói: “Hồi đó, ai cũng nặng như vậy.”
Con đường rừng trơn trượt, chị Hòa gùi thương binh nặng hơn cả thân mình. Chị không nhớ mình đã ngã bao nhiêu lần, chỉ nhớ không được buông tay.
Sau hòa bình, lưng chị còng sớm. Nhưng mỗi khi ai hỏi, chị chỉ nói: “Hồi đó, ai cũng nặng như vậy.”


