Người Hạ sỹ từ vùng quê Hải Lĩnh
Liệt sĩ Trần Văn Tiến sinh năm 1947, tại xã Hải Lĩnh, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa. Hải Lĩnh là vùng đất ven biển xứ Thanh, người dân ở đó quen với sóng gió, quen với cái nghèo dai dẳng của vùng biển miền Trung, nhưng cũng quen với cái cứng cỏi không chịu khuất phục mà mảnh đất này đã hun đúc qua bao đời. Liệt sĩ lớn lên đúng vào những năm miền Bắc đang ra sức chi viện cho miền Nam. Khắp các làng quê xứ Thanh, thanh niên lần lượt lên đường, người này vừa đi thì người khác lại chuẩn bị. Không khí đó bao trùm lên cả tuổi thơ và tuổi trẻ của liệt sĩ Trần Văn Tiến. Tháng 7 năm 1967, liệt sĩ nhập ngũ. Năm đó liệt sĩ vừa tròn hai mươi tuổi — cái tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi mà lẽ ra còn bao nhiêu điều đang chờ phía trước. Liệt sĩ được biên chế vào Đại đội 7, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 88 — một đơn vị bộ binh chủ lực hành quân vào chiến trường miền Nam. Từ Hải Lĩnh, Thanh Hóa vào đến mặt trận Củ Chi, Tây Ninh — là cả một chặng đường dài hàng ngàn cây số, đi qua bao đèo núi, bao con sông, bao cánh rừng. Người lính trẻ từ miền biển xứ Thanh lần đầu tiên đặt chân vào vùng đất phương Nam — khí hậu khác, địa hình khác, tiếng súng thì gần hơn và dày hơn bất cứ điều gì liệt sĩ từng tưởng tượng. Củ Chi — Tây Ninh những năm 1967, 1968 là một trong những chiến trường ác liệt bậc nhất của cuộc chiến chống Mỹ. Đây là vùng đất án ngữ con đường tiến về Sài Gòn, nơi Mỹ và quân đội Sài Gòn tập trung lực lượng lớn để càn quét, bình định. Bom B52, pháo binh, trực thăng — địch dùng tất cả những gì chúng có để nghiền nát lực lượng cách mạng ở vùng đất này. Người lính ở Củ Chi không có ngày nào thực sự yên. Liệt sĩ Trần Văn Tiến — hạ sĩ trẻ tuổi của Đại đội 7 — chiến đấu ở đó. Chỉ chín tháng sau ngày nhập ngũ, liệt sĩ đã có mặt giữa lòng một trong những chiến trường dữ dội nhất. Chín tháng — chưa đủ để quen với chiến tranh, nhưng đủ để hiểu rằng mình đang chiến đấu vì điều gì. Ngày 8 tháng 4 năm 1968 — chỉ hơn hai tháng sau Tết Mậu Thân lịch sử, khi chiến sự đang ở giai đoạn căng thẳng nhất — liệt sĩ Trần Văn Tiến hy sinh trên mặt trận Củ Chi, Tây Ninh. Liệt sĩ ngã xuống trong lúc chiến đấu chống Mỹ cứu nước, đúng với tinh thần của người lính mà liệt sĩ đã chọn khi bước vào quân ngũ. Năm đó liệt sĩ hai mươi mốt tuổi. Chưa đầy một năm cầm súng. Liệt sĩ được an táng tại nghĩa trang ấp Phú Hòa, Tây Ninh — xa quê nhà Hải Lĩnh hàng ngàn cây số, nằm lại trên mảnh đất phương Nam mà liệt sĩ đã đến để bảo vệ. Đôi khi tôi cứ nghĩ về những người lính như liệt sĩ Trần Văn Tiến — hai mươi tuổi nhập ngũ, hai mươi mốt tuổi hy sinh. Cả cuộc đời chỉ vừa mới bắt đầu thì đã kết thúc. Không kịp lấy vợ, không kịp nhìn thấy quê hương Hải Lĩnh sau ngày hòa bình, không kịp làm bất cứ điều gì mà người ta thường mong muốn trong một đời người bình thường. Nhưng liệt sĩ đã làm được một điều — liệt sĩ đã không bỏ chạy khi đất nước cần. Và với người lính, có lẽ điều đó là đủ rồi.



