Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI HAI LẦN TRUY ĐIỆU

Hải Phòng18/04/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời Tây Ninh những ngày cuối năm 1960 đỏ rực màu đất sỏi và nắng lửa. Giữa cái nắng cháy da cháy thịt của vùng căn cứ, một buổi lễ truy điệu đặc biệt đang diễn ra trong thinh lặng. Không có tiếng kèn đám ma, không có những dòng người than khóc, chỉ có những gương mặt sạm đen vì khói súng của đồng đội đang đứng quanh một tấm văn tế viết vội trên giấy bản.

“Đồng chí Lý Hữu Trí đã anh dũng hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc...”Đó là lần truy điệu thứ nhất.Mọi người tin chắc Trí đã chết. Trong trận đánh vào đồn Tua Hai, anh là người ôm bộc phá lao lên mở đường. Một tiếng nổ rung chuyển trời đất, khói bụi mịt mù nuốt chửng thân hình nhỏ nhắn của người chiến sĩ trẻ. Sau trận đánh, đồng đội tìm thấy một phần cơ thể không còn nguyên vẹn bên xác giặc và những mảnh áo xanh sờn rách đúng với vị trí anh ngã xuống. Họ đã khóc, đã thề sẽ trả thù cho anh, và rồi họ làm lễ truy điệu cho anh trước khi hành quân sang địa bàn mới.Nhưng chiến tranh đôi khi có những kẽ hở kỳ diệu để sự sống lách qua.Lúc bộc phá nổ, Trí bị sức ép hất văng xuống một hố sâu phía sau chân tường đá. Anh không chết, nhưng toàn thân tan nát, đôi mắt mù lòa tạm thời vì bụi than và máu. Anh lịm đi trong đống đổ nát, để rồi khi tỉnh dậy, xung quanh chỉ còn là tiếng gió rít qua những khe tường đổ. Với đôi bàn tay rướm máu, anh bò, bò bằng bản năng của một con thú bị thương nhưng có ý chí của một con người. Anh ăn lá cây, uống nước đọng trong hố bom, bò suốt ba ngày đêm cho đến khi được một gia đình cơ sở tìm thấy và bí mật nuôi giấu.Hai tháng sau, khi vết thương còn chưa kịp kéo da non, Lý Hữu Trí đột ngột xuất hiện tại đơn vị cũ. Cả tiểu đội lặng người, có người tưởng là hồn ma hiện về. Họ ôm lấy anh, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má những người đàn ông thép. Tấm giấy truy điệu ngày nào được đốt đi, thay bằng một bữa cơm liên hoan chỉ có rau rừng và muối trắng nhưng ấm áp lạ thường.Nhưng định mệnh dường như vẫn chưa muốn buông tha cho người anh hùng ấy.Năm 1962, trong một chiến dịch càn quét quy mô lớn của địch vào mật khu, Lý Hữu Trí lúc này đã là chỉ huy một đơn vị đặc công. Để bảo vệ kho tàng và sở chỉ huy, anh cùng ba đồng đội khác nhận nhiệm vụ chặn hậu. Giặc đông như kiến, máy bay gầm rú trút bom xăng thiêu cháy từng vạt rừng. Trí bị trúng đạn vào ngực, máu tuôn ra ướt đẫm áo. Anh ra lệnh cho đồng đội rút lui để mình ở lại chặn đường.“Đi đi! Đây là mệnh lệnh!” – Anh thét lên khi tay vẫn liên tục siết cò súng máy.Khi những người đồng chí của anh quay đầu lại lần cuối, họ chỉ thấy một quầng lửa bùng lên từ phía công sự nơi Trí đang đứng. Một quả đạn pháo của địch đã dội thẳng vào đó.Lần này, không còn ai nghi ngờ gì nữa. Tại bộ chỉ huy quân khu, lễ truy điệu lần thứ hai cho Lý Hữu Trí được tổ chức trang trọng hơn. Tên anh được đưa vào danh sách những liệt sĩ ưu tú nhất, chân dung anh được vẽ lại treo ở vị trí danh dự. Đồng đội lại thắt dải băng đen, lại đọc bản văn tế tiễn biệt người anh hùng "đã chết lần thứ hai".Thế nhưng, tử thần một lần nữa lại phải chào thua.Quả đạn pháo ấy chỉ làm anh ngất đi dưới một lớp đất dày. Khi quân giặc đi càn qua, chúng tưởng anh đã chết nên không buồn kiểm tra. Đêm đó, trong cơn mưa rừng tầm tã, một bàn tay đầy bùn đất khẽ cử động dưới đống đổ nát. Trí tỉnh lại, thấy mình nằm giữa xác giặc và mùi cỏ cháy. Anh dùng hơi tàn cuối cùng, bấu chặt lấy cỏ cây để lết về phía rừng sâu. Anh được đồng bào dân tộc phát hiện và đưa vào hang đá chăm sóc bằng những loại lá rừng kỳ diệu.Ngày Lý Hữu Trí trở về đơn vị lần thứ hai, trời đổ một trận mưa rào trắng xóa. Cả doanh trại chấn động. Người ta không gọi anh là liệt sĩ nữa, mà gọi anh là "Người từ cõi chết trở về", là "Đứa con của thần chiến tranh".Lý Hữu Trí ngồi đó, trên người chằng chịt những vết sẹo – những dấu ấn của hai lần "tử nạn". Anh cười hiền lành, bảo rằng: "Có lẽ Diêm Vương chê tôi cứng quá nên không dám nhận". Nhưng người ta hiểu, điều cứu sống anh không phải là sự may mắn tình cờ, mà là sức mạnh của một tâm hồn quyết sống để thấy ngày đất nước bình yên.Câu chuyện về hai lần truy điệu của Lý Hữu Trí đã trở thành một huyền thoại sống giữa thời hoa lửa. Nó nhắc nhở mỗi người lính rằng: Chừng nào trái tim còn đập vì Tổ quốc, chừng đó sự sống vẫn sẽ là bất diệt. Anh đã sống qua hai cái chết để kể lại cho hậu thế về một thế hệ người Việt Nam sắt đá, những người mà bom đạn có thể nghiền nát thân xác nhưng không bao giờ khuất phục được ý chí.Năm tháng qua đi, chiến tranh lùi xa, nhưng mỗi khi nhắc đến tên ông, người ta vẫn rùng mình cảm phục về một hơi ấm kiên cường đã hai lần vượt qua lằn ranh sinh tử để trở về với đồng đội, với nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn