Người hàng xóm không bao giờ kể hết câu chuyện của mình
Ông Ba sống cạnh nhà tôi từ khi tôi còn nhỏ. Ít ai biết ông từng là lính chiến trường, bởi ông gần như không bao giờ kể về quá khứ.
Chỉ đến khi chúng tôi – nhóm đoàn viên trong khu phố – đến hỏi chuyện, ông mới mở lời.
“Các cháu muốn nghe thật không? Nghe rồi đừng quên nhé.”
Ông kể về một trận đánh mà ông là người duy nhất trong tổ sống sót.
“Lúc đó, tụi ông chỉ cách nhau vài mét… vậy mà chỉ trong vài phút…”
Ông dừng lại, không nói tiếp. Chúng tôi cũng không dám hỏi thêm.
Một lúc sau, ông đứng dậy, lấy ra một chiếc khăn tay cũ.
“Đây là của một người bạn. Trước khi xung trận, nó đưa cho ông giữ giùm, nói nếu nó không về thì… giữ làm kỷ niệm.”
Ông cười buồn:
“Nó không về thật.”
Căn phòng im lặng.
Ông nhìn chúng tôi:
“Chiến tranh không phải là những điều hào hùng như các cháu thấy trên phim. Nó là mất mát, là những người không bao giờ trở lại.”
Trước khi ra về, ông nói một câu mà chúng tôi nhớ mãi:
“Nếu các cháu sống trong hòa bình, hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã không còn cơ hội sống.”


