Bài viết

Người hậu phương vững chắc

Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, bà Nguyễn Thị Lan vẫn còn giữ một chiếc khăn len đã cũ, sợi chỉ nhiều chỗ đã sờn. Với người khác, đó chỉ là một món đồ bình thường, nhưng với bà, đó là cả một phần ký ức không thể nào quên của những năm tháng chiến tranh.

Lào Cai22/08/2026Phường Hà Huy Tập (Phường Hà Huy Tập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, bà Nguyễn Thị Lan vẫn còn giữ một chiếc khăn len đã cũ, sợi chỉ nhiều chỗ đã sờn. Với người khác, đó chỉ là một món đồ bình thường, nhưng với bà, đó là cả một phần ký ức không thể nào quên của những năm tháng chiến tranh.

Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, chồng bà – khi đó mới 20 tuổi – nhận lệnh lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn chồng đi, bà chỉ kịp nắm tay và dặn dò vài câu vội vàng. Không có một lời hứa hẹn rõ ràng, cũng không biết ngày nào gặp lại.

Sau ngày ấy, bà ở lại quê nhà, vừa chăm sóc gia đình, vừa tham gia sản xuất để góp phần chi viện cho tiền tuyến. Những đêm mất ngủ, bà thường ngồi bên ngọn đèn dầu, đan từng mũi len thành một chiếc khăn. Bà nghĩ đơn giản rằng, khi chồng trở về, bà sẽ tự tay quàng chiếc khăn ấy cho anh.

Chiếc khăn được đan xong sau nhiều tháng, từng đường kim mũi chỉ chứa đựng bao nỗi nhớ và hy vọng. Nhưng chiến tranh không cho con người ta quyền chờ đợi trọn vẹn.

Một ngày, tin báo từ đơn vị gửi về.

Chồng bà đã hy sinh trong một trận chiến ác liệt nơi chiến trường miền Nam.

Bà kể lại rằng, lúc đó bà không tin vào tai mình. Chiếc khăn trên tay rơi xuống đất. Mọi thứ xung quanh như lặng đi. Không có nước mắt ngay lúc ấy, chỉ là một khoảng trống lớn không thể diễn tả bằng lời.

Chiếc khăn chưa kịp trao… đã trở thành kỷ vật của một mối tình dừng lại ở tuổi đôi mươi.

Những năm sau đó, bà một mình vượt qua mất mát, tiếp tục sống và chăm lo cho gia đình. Chiếc khăn vẫn được bà cất giữ cẩn thận, như một minh chứng cho tình yêu và sự hy sinh trong thời chiến.

Khi nhắc lại câu chuyện, bà nhẹ nhàng nói:
“Ngày ấy, ai cũng nghĩ đơn giản lắm… chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc để được trở về. Nhưng có những người đã không bao giờ có cơ hội đó nữa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn