NGƯỜI HAY CHIA PHẦN SẮN LUỘC
NGƯỜI HAY CHIA PHẦN SẮN LUỘC
Những ngày thiếu gạo, bữa ăn của tiểu đội chỉ còn vài củ sắn luộc chia nhau.
Anh Bình luôn là người bẻ phần sắn của mình ra nhỏ nhất rồi nhường thêm cho thương binh.
Có hôm cả ngày hành quân dưới mưa rừng, bụng ai cũng đói cồn cào.
Một chiến sĩ trẻ nhìn phần sắn ít ỏi của anh rồi nói: “Anh ăn vậy sao đủ sức?”
Anh Bình chỉ cười hiền: “Người khỏe ăn ít cũng được.”
Ngọn lửa nhỏ từ bếp Hoàng Cầm soi rõ đôi bàn tay gầy guộc vì thiếu ăn của người lính trẻ năm ấy.
Ngoài trời, tiếng mưa rơi trắng xóa cả lối mòn xuyên rừng.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị bị phục kích khi đang tải thương qua bãi đất thấp.
Anh Bình quay lại cõng đồng đội bị thương vượt qua màn khói lửa mịt mù.
Nhiều năm sau, vị sắn luộc giản dị năm ấy vẫn còn trong ký ức của thời hoa lửa.


