NGƯỜI HAY ĐỂ DÀNH MIẾNG CƠM CHÁY
NGƯỜI HAY ĐỂ DÀNH MIẾNG CƠM CHÁY
Dưới đáy nồi cơm độn sắn của tiểu đội luôn có một lớp cơm cháy mỏng vàng ruộm.
Anh Phúc rất thích cơm cháy nhưng chưa bao giờ ăn phần của mình trước.
Lần nào anh cũng bẻ nhỏ rồi chia cho thương binh và những chiến sĩ trẻ.
Có hôm một người lính mới vào đơn vị vừa nhận miếng cơm cháy nóng đã xúc động nói:
“Lâu lắm rồi em mới thấy ngon như vậy.”
Anh Phúc cười hiền:
“Ăn đi cho khỏe.”
Ngọn lửa nhỏ từ bếp Hoàng Cầm hắt bóng anh lên vách đất tối om của căn hầm.
Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị bị địch phục kích khi đang vượt qua khu rừng cháy dở.
Một chiến sĩ bị thương nằm lại giữa làn đạn.
Anh Phúc lao tới kéo đồng đội xuống giao thông hào giữa màn khói bụi dày đặc.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, người đồng đội năm ấy vẫn nhớ miếng cơm cháy được sẻ chia giữa thời hoa lửa.


