NGƯỜI HAY ĐỂ DÀNH PHẦN CỦ SẮN NƯỚNG
NGƯỜI HAY ĐỂ DÀNH PHẦN CỦ SẮN NƯỚNG
Những ngày thiếu lương thực, bữa tối của cả tiểu đội chỉ có vài củ sắn nướng bên bếp lửa nhỏ.
Anh Hòa thường bẻ đôi phần sắn của mình rồi để lại cho thương binh hoặc chiến sĩ trẻ mới vào đơn vị.
Đồng đội bảo:
“Anh ăn ít vậy sao chịu nổi?”
Anh cười:
“Người khỏe nhịn chút cũng được.”
Có hôm một chiến sĩ sốt cao không muốn ăn.
Anh ngồi bên cạnh thổi nguội từng miếng sắn rồi đưa tận tay cho bạn.
Ngọn lửa nhỏ hắt bóng anh lên vách hầm đất tối om.
Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị bị địch phục kích khi đang vượt qua triền núi.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại giữa bãi đất đầy khói bụi.
Anh Hòa lao tới kéo đồng đội vào giao thông hào.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, người đồng đội năm ấy vẫn nhớ phần củ sắn nướng được sẻ chia giữa thời hoa lửa.



