NGƯỜI HAY ĐỂ DÀNH PHẦN RAU RỪNG
NGƯỜI HAY ĐỂ DÀNH PHẦN RAU RỪNG
Những ngày thiếu lương thực, rau rừng trở thành món ăn quen thuộc của người lính.
Anh Phúc rất giỏi nhận biết các loại rau có thể ăn được.
Mỗi lần nghỉ chân, anh lại tranh thủ đi hái rau mang về cho đơn vị.
Có hôm chỉ kiếm được một nắm nhỏ, anh vẫn lặng lẽ để phần nhiều hơn cho thương binh và chiến sĩ trẻ.
Đồng đội bảo:
“Anh ăn ít vậy sao đủ sức?”
Anh cười:
“Người khỏe nhường người yếu trước.”
Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị bị phục kích khi đang hành quân qua khu rừng thấp.
Một thương binh bị ngã lại phía sau đội hình.
Anh Phúc quay lại cõng đồng đội vượt qua màn khói lửa.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, người đồng đội năm ấy vẫn nhớ vị rau rừng giản dị được sẻ chia giữa thời hoa lửa.Những ngày thiếu lương thực, rau rừng trở thành món ăn quen thuộc của người lính.
Anh Phúc rất giỏi nhận biết các loại rau có thể ăn được.
Mỗi lần nghỉ chân, anh lại tranh thủ đi hái rau mang về cho đơn vị.
Có hôm chỉ kiếm được một nắm nhỏ, anh vẫn lặng lẽ để phần nhiều hơn cho thương binh và chiến sĩ trẻ.
Đồng đội bảo:
“Anh ăn ít vậy sao đủ sức?”
Anh cười:
“Người khỏe nhường người yếu trước.”
Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị bị phục kích khi đang hành quân qua khu rừng thấp.
Một thương binh bị ngã lại phía sau đội hình.
Anh Phúc quay lại cõng đồng đội vượt qua màn khói lửa.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, người đồng đội năm ấy vẫn nhớ vị rau rừng giản dị được sẻ chia giữa thời hoa lửa.


