NGƯỜI HAY ĐỂ PHẦN CHỖ KHÔ
NGƯỜI HAY ĐỂ PHẦN CHỖ KHÔ
Mùa mưa kéo dài khiến hầm trú quân lúc nào cũng ẩm lạnh.
Trong căn hầm nhỏ chỉ có một góc đất còn khô ráo.
Anh Phúc luôn nhường chỗ ấy cho thương binh hoặc chiến sĩ mới vào đơn vị.
Còn mình anh trải tăng nằm gần cửa hầm, nơi nước mưa thường tạt vào lúc nửa đêm.
Đồng đội hỏi:
“Anh nằm đó lạnh lắm không?”
Anh cười:
“Ngủ được là tốt rồi.”
Có đêm mưa lớn, nước tràn vào hầm đến mắt cá chân.
Anh lặng lẽ ngồi tát nước suốt đêm để mọi người được ngủ yên.
Một buổi gần sáng cuối mùa khô, địch bất ngờ pháo kích khu vực đóng quân.
Nhờ anh gọi mọi người xuống hầm kịp thời nên cả đơn vị thoát nạn.
Nhiều năm sau, những người lính năm ấy vẫn nhớ người đồng đội luôn nhường phần chỗ khô nhất giữa thời hoa lửa.



