NGƯỜI HAY ĐỨNG CANH CHO ĐỒNG ĐỘI NGỦ
NGƯỜI HAY ĐỨNG CANH CHO ĐỒNG ĐỘI NGỦ
Sau những đợt hành quân dài ngày, ai cũng mệt đến mức vừa đặt lưng xuống võng đã ngủ thiếp đi.
Anh Hòa thường nhận phần gác thay cho những chiến sĩ vừa sốt rét hoặc kiệt sức.
Có đêm trời lạnh cắt da, anh ngồi tựa gốc cây ôm súng canh suốt nhiều giờ liền để đồng đội được ngủ thêm chút nữa.
Một chiến sĩ trẻ thức giấc giữa đêm thấy anh còn ngồi ngoài mép rừng liền hỏi:
“Sao anh chưa ngủ?”
Anh cười:
“Ngủ sau cũng được.”
Giữa chiến tranh, sự hy sinh đôi khi âm thầm và lặng lẽ như thế.
Một buổi gần sáng cuối mùa khô, đơn vị bị pháo kích bất ngờ.
Nhờ anh phát hiện sớm và báo động kịp thời, nhiều người đã xuống hầm an toàn.
Sau hòa bình, những người lính năm ấy vẫn nhớ bóng người ngồi gác lặng lẽ giữa rừng sâu của thời hoa lửa.



