NGƯỜI HAY GIỮ PHẦN ĐƯỜNG CUỐI (1)
NGƯỜI HAY GIỮ PHẦN ĐƯỜNG CUỐI
Trong chiếc túi vải nhỏ của anh Phương luôn còn vài viên đường dành cho thương binh sốt rét.
Dù nhiều ngày không được tiếp tế, anh vẫn chưa bao giờ ăn phần đường ấy cho riêng mình.
Có đêm một chiến sĩ trẻ lên cơn sốt run cầm cập giữa trời lạnh buốt.
Anh Phương lặng lẽ pha cốc nước đường nóng rồi đưa tận tay đồng đội.
Người lính trẻ uống xong mà mắt đỏ hoe vì xúc động.
Anh Phương chỉ cười: “Khỏe rồi còn hành quân.”
Ngoài trời, gió rừng thổi hun hút qua những tán cây tối đen.
Gần sáng, bom địch bất ngờ dội xuống rung chuyển cả khu trú quân.
Anh Phương lao tới cứu một thương binh bị đất đá vùi lấp bên giao thông hào.
Phần đường cuối cùng năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa


