NGƯỜI HAY GIỮ PHẦN MUỐI VỪNG
NGƯỜI HAY GIỮ PHẦN MUỐI VỪNG
Trong những ngày thiếu thốn, tiểu đội chỉ còn ít muối vừng để ăn cùng cơm độn sắn.
Anh Bình luôn gói phần muối của mình thật kỹ trong mảnh giấy nhỏ rồi để dành cho thương binh.
Có hôm cả ngày hành quân mệt lả, anh vẫn nhường phần muối cuối cùng cho chiến sĩ mới ốm dậy.
Người lính trẻ xúc động hỏi: “Còn anh ăn gì?”
Anh cười hiền: “Anh quen rồi.”
Đêm ấy, cả tiểu đội ngồi bên bếp Hoàng Cầm chia nhau từng bát cơm nóng ít ỏi.
Ngoài trời, mưa rừng rơi lộp bộp trên mái tăng cũ.
Rạng sáng hôm sau, máy bay địch bất ngờ oanh tạc khu vực đóng quân.
Anh Bình lao ra cứu một đồng đội bị thương mắc lại giữa giao thông hào đầy khói bụi.
Nhiều năm sau, vị muối vừng giản dị năm ấy vẫn còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.


