NGƯỜI HAY NHẮC MỌI NGƯỜI ĂN
NGƯỜI HAY NHẮC MỌI NGƯỜI ĂN
Trong tiểu đội, anh Thành lúc nào cũng là người đi quanh nhắc mọi người ăn cơm đúng giờ.
Dù bữa ăn chỉ có cơm độn sắn và rau rừng, anh vẫn cố chia đều cho từng người.
Có hôm ai mệt quá ngủ quên, anh còn mang phần cơm đến tận võng gọi dậy ăn.
Một chiến sĩ trẻ vừa ngồi dậy vừa cười: “Anh lo như mẹ tụi em vậy.”
Anh Thành bật cười lớn rồi dúi thêm miếng sắn nướng vào tay bạn.
Ngoài trời, mưa rừng vẫn rơi lộp bộp trên mái tăng bạc màu.
Ngọn đèn dầu nhỏ hắt bóng mọi người lên vách đất ẩm lạnh.
Gần sáng, pháo địch bất ngờ dội xuống khu trú quân.
Anh Thành quay lại cứu một thương binh khỏi giao thông hào đầy đất đá.
Người lính hay nhắc mọi người ăn năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



