NGƯỜI HAY NHẮC MỌI NGƯỜI ĂN
Trong tiểu đội, anh Hải lúc nào cũng là người đi nhắc từng người ăn cơm đúng giờ.
Anh sợ mọi người mải việc rồi kiệt sức giữa những ngày hành quân liên tục.
Một chiến sĩ trẻ vừa lau súng vừa cười: “Anh lo như mẹ tụi em vậy.”
Anh Hải bật cười rồi dúi thêm miếng sắn nóng vào tay bạn.
Ngoài trời, ánh chiều đỏ rực phủ lên cánh rừng còn mùi khói bom.
Tiếng ve vang lên râm ran giữa khoảng không oi nồng mùa hạ.
Cả tiểu đội ngồi quây quanh nồi cơm độn sắn đơn sơ giữa căn hầm đất nhỏ.
Đến tối, tiếng pháo địch bất ngờ vang lên dữ dội phía xa.
Anh Hải quay lại cứu một đồng đội bị thương giữa màn khói bụi dày đặc.
Người lính hay nhắc mọi người ăn năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



