NGƯỜI HAY NHÌN VỀ PHÍA BẦU TRỜI
NGƯỜI HAY NHÌN VỀ PHÍA BẦU TRỜI
Anh Phúc có thói quen mỗi lần nghỉ chân lại ngước nhìn lên bầu trời rất lâu.
Có hôm trời đầy sao.
Có hôm chỉ là những đám mây xám trôi chậm qua ngọn cây.
Đồng đội hỏi:
“Ông nhìn gì mãi thế?”
Anh cười:
“Nhìn trời để nhớ quê.”
Ở quê anh có cánh đồng rất rộng.
Mỗi chiều chăn trâu về, anh thường nằm trên bờ đê nhìn mây bay đến tối.
Ra chiến trường nhiều năm, khoảng trời trên đầu trở thành thứ gần gũi nhất với quê nhà.
Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị đang hành quân qua triền đồi thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện.
Bom trút xuống rung chuyển cả khu rừng.
Một thương binh bị mắc lại phía sau đội hình.
Anh Phúc quay lại cứu đồng đội giữa khói lửa mù mịt.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, mỗi lần ngước nhìn bầu trời rộng, ông lại nhớ tới người đồng đội trẻ của thời hoa lửa năm nào.



