NGƯỜI HAY NHÌN VỀ PHÍA CON ĐƯỜNG
NGƯỜI HAY NHÌN VỀ PHÍA CON ĐƯỜNG
Mỗi lần đơn vị nghỉ chân, anh Quý thường ngồi ở mép đồi nhìn về con đường đất đỏ phía xa.
Đồng đội hỏi:
“Ông chờ ai à?”
Anh cười nhẹ:
“Chỉ nghĩ mai này chắc sẽ có ngày đi con đường ấy để về nhà.”
Anh là người ít nói nhưng luôn giúp đỡ mọi người.
Có chiến sĩ đau chân, anh nhận mang thêm ba lô.
Có người sốt rét, anh nhường chỗ nằm gần bếp lửa.
Một buổi tối cuối năm, đơn vị đang hành quân qua khu vực trọng điểm thì bị địch phục kích.
Một thương binh bị mắc lại giữa làn đạn.
Anh Quý quay lại cõng đồng đội băng qua bãi đất đầy khói bom.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, mỗi lần đi trên những con đường yên bình thời hậu chiến, ông lại nhớ tới người đồng đội năm xưa luôn hướng mắt về con đường trở về giữa thời hoa lửa.


