NGƯỜI HAY NHÓM NỒI NƯỚC SỚM
NGƯỜI HAY NHÓM NỒI NƯỚC SỚM
Trời còn chưa sáng hẳn, anh Phúc đã lặng lẽ dậy nhóm bếp Hoàng Cầm.
Anh bảo phải đun nước sớm để mọi người còn kịp uống trước giờ hành quân.
Khói bếp bay mỏng giữa màn sương lạnh.
Tiếng củi cháy tí tách vang rất khẽ trong buổi sáng tinh mơ.
Có hôm trời mưa lớn, củi ướt mãi không bén lửa.
Anh ngồi hàng giờ che từng đốm than nhỏ bằng hai bàn tay đen nhẻm vì tro.
Một chiến sĩ trẻ vừa nhận ca nước nóng đã xúc động nói:
“Có nước ấm là khỏe hẳn luôn anh.”
Anh Phúc chỉ cười rồi tiếp tục châm thêm củi vào bếp.
Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị bị địch pháo kích khi đang trú quân bên triền núi.
Một thương binh bị mắc lại trong đoạn giao thông hào sập.
Anh Phúc lao xuống kéo đồng đội lên giữa đất đá và khói bụi.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, những người lính cũ vẫn nhớ người đồng đội hay nhóm nồi nước sớm giữa thời hoa lửa.



