NGƯỜI HAY NHƯỜNG CHỖ NẰM
NGƯỜI HAY NHƯỜNG CHỖ NẰM
Trong căn hầm chật hẹp, chỗ khô ráo luôn là điều quý giá nhất giữa mùa mưa Trường Sơn.
Anh Phú lúc nào cũng nhường phần chỗ nằm tốt hơn cho thương binh hoặc chiến sĩ trẻ.
Còn mình anh thường ngồi tựa vách đất suốt đêm lạnh buốt.
Một chiến sĩ trẻ thức giấc nhìn thấy liền nói: “Anh nằm đi chứ.”
Anh Phú chỉ cười nhẹ: “Anh quen rồi.”
Ngoài trời, mưa rơi lộp bộp trên mái tăng cũ bạc màu.
Tiếng gió rừng rít qua khe núi nghe lạnh đến buốt lòng.
Rạng sáng hôm sau, tiếng còi báo động vang lên dồn dập từ mép rừng.
Anh Phú lập tức lao ra cứu thương giữa màn khói bụi mịt mù.
Người lính hay nhường chỗ nằm năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



