NGƯỜI HAY NHƯỜNG ĐÈN PIN
NGƯỜI HAY NHƯỜNG ĐÈN PIN
Đèn pin ở chiến trường rất hiếm.
Chiếc đèn của anh Phúc đã yếu pin từ lâu nhưng anh vẫn giữ cẩn thận trong túi áo.
Những đêm hành quân tối mịt, anh thường đưa đèn cho người đi trước soi đường còn mình bước theo phía sau.
Có hôm thương binh đau quá không nhìn rõ lối đi, anh tháo luôn đèn gài lên túi áo của bạn rồi dìu đi từng bước.
Đồng đội bảo:
“Anh không sợ mình ngã à?”
Anh chỉ cười:
“Có ánh sáng cho người khác trước đã.”
Một buổi chiều cuối năm, đơn vị bị pháo kích dữ dội khi đang tải thương qua khu rừng thấp.
Một chiến sĩ trẻ mắc lại giữa hố bom đầy khói bụi.
Anh Phúc lao tới kéo đồng đội vào giao thông hào.
Người lính ấy sống sót.
Sau hòa bình, người đồng đội năm ấy vẫn nhớ ánh đèn pin yếu ớt giữa thời hoa lửa — thứ ánh sáng nhỏ bé nhưng đầy tình người.



