NGƯỜI HAY NHƯỜNG PHẦN VÕNG KHÔ
NGƯỜI HAY NHƯỜNG PHẦN VÕNG KHÔ
Mùa mưa Trường Sơn kéo dài khiến võng và chăn màn lúc nào cũng ẩm lạnh.
Anh Phúc thường là người thức dậy sớm nhất để hong lại võng cho cả tiểu đội.
Có hôm trời bất ngờ đổ mưa, anh vội gom những chiếc võng khô đưa cho thương binh và chiến sĩ mới ốm dậy.
Còn mình anh lại mắc chiếc võng vẫn còn ướt nước bên mép hầm.
Một chiến sĩ trẻ nhìn thấy liền hỏi: “Anh nằm vậy lạnh lắm không?”
Anh chỉ cười: “Ngủ được là tốt rồi.”
Đêm ấy, tiếng mưa rơi đều trên mái tăng cũ giữa cánh rừng tối om.
Gần sáng, bom địch bất ngờ dội xuống bên triền núi làm đất đá rung chuyển dữ dội.
Anh Phúc lao ra kéo một đồng đội bị thương xuống giao thông hào an toàn giữa khói bụi mịt mù.
Nhiều năm sau, hình ảnh người lính hay nhường phần võng khô vẫn còn trong ký ức của thời hoa lửa.



