NGƯỜI HAY SỬA QUAI DÉP
NGƯỜI HAY SỬA QUAI DÉP
Đường hành quân toàn đá sắc và bùn lầy nên dép cao su của người lính thường đứt quai liên tục.
Anh Phúc lúc nào cũng mang theo vài đoạn dây dù nhỏ trong túi áo.
Hễ ai đứt dép là anh ngồi xuống sửa ngay bên đường.
Có hôm trời mưa tầm tã, mọi người giục đi nhanh cho kịp đội hình.
Anh vẫn cúi giữa bùn đất buộc lại quai dép cho đồng đội rồi mới đứng lên.
Đồng đội bảo:
“Ông làm như thợ sửa dép.”
Anh cười:
“Dép còn đi được là còn hành quân được.”
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị đang tải thương qua con dốc hẹp thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Một chiến sĩ bị thương ngã lại phía sau.
Anh Phúc quay lại cõng đồng đội vượt qua bãi đất đầy hố bom.
Người lính ấy sống sót.
Sau hòa bình, người đồng đội năm ấy vẫn giữ đôi dép có quai buộc bằng dây dù như một kỷ vật của thời hoa lửa.


