Người họa sĩ vẽ lại nụ cười của ký ức
"Người họa sĩ vẽ lại nụ cười của ký ức" có thể là câu chuyện ẩn dụ đầy cảm động về nghệ thuật phục dựng, ký họa truyền thần hoặc chân dung nghệ thuật, nơi nghệ sĩ dùng nét cọ để lưu giữ những khoảnh khắc, thần thái và kỷ niệm vô giá về những người thương yêu đã đi xa
Cựu chiến binh Trịnh Quốc Bình, từng là sinh viên mỹ thuật trước khi nhập ngũ, trở về sau chiến tranh với một con mắt bị hỏng và bàn tay trái không còn lành lặn. Dù vậy, ông vẫn kiên trì cầm cọ, luyện lại kỹ năng hội họa bằng con mắt còn lại và ý chí của người lính. Thay vì vẽ những hình ảnh chiến tranh, ông chọn tái hiện chân dung đồng đội từ ký ức và lời kể của gia đình liệt sĩ, kể cả khi không có một tấm ảnh nào. Những gương mặt tuổi đôi mươi dần hiện lên trên nền toan qua sự lắng nghe và cảm nhận đầy xúc động của ông. Với ông, mỗi bức tranh không chỉ là tác phẩm nghệ thuật, mà còn là cách đưa những người đã hy sinh “trở về” trong ký ức người thân, làm dịu đi nỗi đau chiến tranh bằng hình ảnh và tình đồng đội.



