Người Hoa Tiêu Trên Đỉnh Trại Bò
Câu chuyện kể về cuộc đấu trí quyết liệt của người chiến sĩ lái xe Cao Duy Đô trên đỉnh đèo Trại Bò (trên tuyến đường 20 Quyết Thắng) năm 1968. Giữa làn mưa bom tọa độ và pháo sáng rực trời của không quân Mỹ, anh đã có quyết định táo bạo: tắt đèn gầm, mở cửa xe, dùng chính trực giác và xương máu của mình để đưa đoàn xe chở đạn vượt qua "tọa độ chết".
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường 20 Quyết Thắng xẻ dọc dãy Trường Sơn được coi là "tuyến đường máu". Để ngăn chặn dòng xe chi viện vào Nam, không quân Mỹ đã biến những trọng điểm như cua chữ A, ngầm Ta Lê, đỉnh Trại Bò thành những túi bom khổng lồ. Mặt đường bị cày đi xới lại, đá hộc lở lởm chởm, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút. Giữa cái ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết ấy, những người lính lái xe Trường Sơn vẫn có câu khẩu hiệu nằm lòng: "Yêu xe như con, quý xăng như máu, còn nước còn tát, còn một tia sáng còn đi." Cao Duy Đô là một người tiểu đội trưởng lái xe kiên cường như thế.
Đêm tháng 8 năm 1968, núi rừng Trường Sơn rung chuyển bởi một đợt rải thảm bom tọa độ của máy bay B-52. Tiểu đội xe của Cao Duy Đô gồm 6 chiếc xe tải Zil-130 đang chở đầy đạn pháo và thuốc nổ chuẩn bị vượt đỉnh đèo Trại Bò – một khúc cua tay áo hiểm trở, cao chót vót và trống trải.
Đúng lúc xe của anh Đô dẫn đầu đoàn lên đến lưng chừng đèo, hai chiếc máy bay săn đêm AC-130 của Mỹ bất ngờ xuất hiện. Chúng thả hàng loạt pháo sáng dù, biến màn đêm đặc quánh của đại ngàn thành một ngày hè rực lửa. Ngay sau đó là tiếng gầm rú của đạn pháo 40mm và rocket từ máy bay địch nã xuống dọc tuyến đường, khói bụi cuốn lên mù mịt, đất đá bắn rào rào vào thùng xe.
"Anh Đô ơi! Địch đánh trúng tim đường phía trước rồi, đá lở lấp hết lối đi, không thấy đường nữa!" – Tiếng người chiến sĩ phụ xe hét lên qua bộ đàm, mặt cắt không còn giọt máu.
Nếu dừng lại, cả đội hình 6 chiếc xe chở đầy thuốc nổ nằm phơi mình dưới ánh pháo sáng sẽ biến thành những ngọn đuốc khổng lồ. Nếu quay đầu thì không thể vì đường độc đạo quá hẹp.
"Không lùi! Không dừng! Tất cả tắt hết đèn gầm, bám sát đuôi xe tôi mà đi!" – Cao Duy Đô ra lệnh qua bộ đàm, giọng đanh thép.
Anh dứt khoát tắt phụt chiếc đèn rùa nhỏ xíu dưới gầm xe – thứ ánh sáng duy nhất giúp anh định vị mặt đường. Anh đẩy phăng cánh cửa cabin bên ghế lái ra, nhoài hẳn nửa người ra ngoài, một tay giữ chặt vô lăng, một tay bám vào cửa xe. Anh dùng đôi mắt trần chịu đựng làn khói bom cay xè và ánh pháo sáng chói lòa để nhìn thế đất.
Đoàng! Đoàng!
Một loạt đạn pháo từ máy bay địch găm ngay sát bánh xe bên phải. Sức ép vụ nổ hất văng những mảng đá lớn đập vào cabin. Một mảnh kính vỡ găm thẳng vào cánh tay phải của Cao Duy Đô, máu chảy ròng rọc xuống báng tay lái, trơn trượt.
Nén cơn đau nhức nhối đến tận xương tủy, anh Đô cắn chặt môi đến bật máu để giữ sự tỉnh táo. Anh không thể buông tay lái, bởi phía sau anh là tính mạng của 5 người đồng đội và hàng tấn đạn dược đang đợi ngoài tiền tuyến.
"Bên trái là vực sâu, bên phải là vách đá. Nhìn vệt bánh xe cũ mà đi!" – Anh tự nhủ trong đầu. Bằng kinh nghiệm của hàng nghìn cây số lăn lộn qua các cung đường Trường Sơn, anh cảm nhận mặt đường không phải bằng mắt, mà bằng sự rung lắc của bánh xe và trực giác nhạy bén của một người lính già dặn.
Chiếc Zil-130 của anh gầm lên, khéo léo luồn lách qua những hố bom còn nóng hổi, bò sát mép vực thẳm chỉ cách vài mươi centimet. Năm chiếc xe phía sau cứ thế nối đuôi nhau, như những chiếc bóng lầm lũi nhưng kiên định bước đi theo "người hoa tiêu" quả cảm.
Sau hơn ba mươi phút đấu trí đấu lực nghẹt thở với tử thần trên đỉnh Trại Bò, chiếc xe của Cao Duy Đô đã dẫn dắt toàn đội hình đổ đèo an toàn, lao nhanh vào tán rừng già rậm rạp phía bên kia đỉnh núi, cắt đuôi hoàn toàn máy bay địch.
Lúc này, khi đoàn xe đã dừng lại an toàn trong bãi giấu xe dã chiến, anh Đô mới buông tay lái. Toàn thân anh ướt sũng mồ hôi và máu, gương mặt sạm đen vì khói bom nhưng đôi mắt vẫn rực sáng. Anh nhìn dòng xe vẹn nguyên, nhìn những hòm đạn an toàn mà nở một nụ cười mãn nguyện trước khi ngất lịm đi trên vai người đồng đội.
Cao Duy Đô đã bước qua thời hoa lửa bằng những cung đường rực lửa anh hùng. Câu chuyện của anh và những người lính lái xe Trường Sơn năm ấy đã viết nên một huyền thoại về "gan vàng dạ ngọc", chứng minh rằng dưới bàn tay chèo lái của những con người quả cảm, những khối thép vô tri cũng biết vượt qua muôn vàn bảo bão để nối liền mạch máu của Tổ quốc, đưa cả dân tộc đi đến ngày toàn thắng.



