NGƯỜI HOA TIÊU TRONG BÃO LỬA: CUỘC ĐỜI CAN TRƯỜNG CỦA ANH HÙNG CAO DUY THÀNH
Sinh ra tại vùng quê nghèo miền Trung, chàng thanh niên Cao Duy Thành nhập ngũ vào lực lượng vận tải quân sự chiến lược (Đoàn 559 – Bộ đội Trường Sơn) đúng vào những năm tháng cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ diễn ra tàn khốc nhất.
Thời bấy giờ, khẩu hiệu của bộ đội vận tải là "Yêu xe như con, quý xăng như máu". Nhận nhiệm vụ điều khiển những chiếc xe tải Zil, Gaz thô sơ chở vũ khí, lương thực chi viện cho miền Nam, ông hiểu rằng mỗi chuyến xe đi qua là một lần đánh cược mạng sống với tử thần. Đường Trường Sơn ngày ấy bị bom Mỹ cày xới nát vụn, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm, lại luôn bị máy bay AC-130 săn lùng ráo riết cả ngày lẫn đêm.
Đóng góp vĩ đại của Anh hùng Cao Duy Thành chính là bản lĩnh điều khiển xe kiệt xuất và những sáng kiến giúp bảo toàn lực lượng, đưa hàng ra tiền tuyến vượt chỉ tiêu.
Kỹ thuật "Lái xe bằng tai và cảm giác": Để tránh bị máy bay Mỹ phát hiện, bộ đội ta phải áp dụng chiến thuật "lái xe không đèn" (chạy đêm hoàn toàn trong bóng tối mịt mù). Ông Thành có thể nhìn quầng lửa bom điều hướng, nghe tiếng máy bay địch để nhấn ga hoặc táp vào vách núi ngụy trang. Ông thuộc từng ổ gà, từng khúc cua ngặt nghèo của dải Trường Sơn đến mức nhắm mắt lại cũng có thể hình dung ra sơ đồ tuyến đường.
Vượt cung chặng, phá kỷ lục: Trong khi các xe khác chỉ chạy được 1 đến 2 cung chặng một đêm, ông đã sáng tạo ra các phương pháp bảo dưỡng xích, tiết kiệm nhiên liệu để chạy "tăng chuyến", đạt kỷ lục quay vòng xe cao nhất toàn tuyến.
Gan góc cứu hàng trong lửa đạn: Có những lần xe bị trúng bom, cabin bốc cháy dữ dội, ông vẫn bình tĩnh lao vào ôm vô lăng, lái chiếc xe đang cháy rực ra khỏi khu vực tập kết để tránh bom nổ dây chuyền sang các xe hàng khác, bảo vệ tính mạng cho đồng đội.
Một con số huyền thoại: Trong suốt nhiều năm ròng rã ôm vô lăng vượt hàng vạn ki-lô-mét qua những "tọa độ chết" như Ngã ba Đồng Lộc, Cổng Trời, Đèo Đá... chiếc xe của ông chưa từng một lần bị lật, chưa từng để hàng hóa bị hư hỏng, thất thoát.
Năm 1976, với những thành tích vận tải xuất sắc đóng góp trực tiếp cho ngày đại thắng, ông Cao Duy Thành vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến trong ngành giao thông vận tải quân sự và nghỉ hưu với quân hàm Trung tá. Trở về với cuộc sống đời thường, vị anh hùng của tuyến đường Trường Sơn huyền thoại lại sống một cuộc đời vô cùng khiêm nhường, lặng lẽ bên gia đình. Ông luôn từ chối kể về những huân chương của mình mà chỉ thích nói về những người đồng đội, những thanh niên xung phong đã ngã xuống để mở đường cho những chuyến xe của ông qua.
Cuộc đời của Anh hùng Cao Duy Thành là minh chứng cho thấy: Anh hùng không chỉ là người ngã xuống, mà còn là người đứng vững và đưa đất nước vượt qua giông bão. Những vòng quay vô lăng của ông trên đường Trường Sơn năm xưa đã góp phần lăn bánh cho đoàn quân giải phóng, viết nên một trong những trang sử hào hùng nhất của dân tộc Việt Nam.


