Người hoạt động cách mạng trước năm 1945 NHỮNG DÒNG THƠ VIẾT BẰNG MÁU Câu chuyện về Nguyễn Thị Minh Khai – người nữ chiến sĩ dành trọn tuổi xuân cho độc lập dân tộc
Người hoạt động cách mạng trước năm 1945 NHỮNG DÒNG THƠ VIẾT BẰNG MÁU Câu chuyện về Nguyễn Thị Minh Khai – người nữ chiến sĩ dành trọn tuổi xuân cho độc lập dân tộc
ó những người phụ nữ bước vào lịch sử không bằng quyền lực, mà bằng sự bình tĩnh trong những giờ phút khắc nghiệt nhất. Nguyễn Thị Minh Khai là một người như thế. 31 tuổi, chị đứng trước pháp trường Ngã ba Giồng, Hóc Môn, để lại câu chuyện về lòng kiên trung mà nhiều thế hệ sau vẫn nhắc nhớ.
Nguyễn Thị Minh Khai, tên thật là Nguyễn Thị Vịnh, sinh năm 1910 tại Nghệ An. Năm 1927, khi mới 17 tuổi, chị tham gia hoạt động cách mạng. Năm 1930, chị sang Hồng Kông hoạt động tại Văn phòng Ban Phương Đông của Quốc tế Cộng sản; năm 1935, chị tham dự Đại hội VII Quốc tế Cộng sản tại Mátxcơva và trình bày tham luận về vai trò của phụ nữ Đông Dương. Trở về nước, chị hoạt động tại Nam Kỳ và giữ cương vị Bí thư Thành ủy Sài Gòn – Chợ Lớn.
Tháng 7/1940, Nguyễn Thị Minh Khai bị thực dân Pháp bắt. Trong những ngày bị giam tại Khám Lớn Sài Gòn, chị chịu nhiều đòn tra tấn nhưng không khuất phục, không tiết lộ cơ sở cách mạng. Tư liệu của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia cho biết, trong tù, chị đã lấy máu viết lên cánh cửa buồng giam những câu thơ:
“Dù đánh, dù treo càng cương quyết /
Dù kềm, dù kẹp, chẳng sai lời”.
Đó không chỉ là những dòng chữ viết trong tuyệt vọng. Đó là lời khẳng định của một người phụ nữ trước sự tra tấn và cái chết: thân thể có thể bị giam cầm, nhưng ý chí thì không thể khuất phục.
Ngày 28/8/1941, sau khi bị kết án tử hình, Nguyễn Thị Minh Khai cùng các đồng chí Nguyễn Văn Cừ, Hà Huy Tập, Phan Đăng Lưu và Võ Văn Tần bị đưa đến Ngã ba Giồng để xử bắn.
Trước mắt chị là cái chết, phía sau là một tuổi trẻ chưa kịp đi hết. Chị còn một người con nhỏ, còn những dự định chưa hoàn thành. Nhưng điều cuối cùng chị lựa chọn vẫn là giữ trọn khí tiết của một người chiến sĩ.
Những kẻ muốn khuất phục chị có thể tước đi mạng sống, nhưng không thể tước đi niềm tin.
Nguyễn Thị Minh Khai hy sinh khi mới 31 tuổi. Tuổi xuân của chị dừng lại ở Ngã ba Giồng, nhưng câu chuyện về chị tiếp tục đi qua thời gian.
Hôm nay, thanh niên Việt Nam không còn phải đối diện với nhà tù hay pháp trường. Tuổi trẻ có những “mặt trận” mới: học tập, lao động, sáng tạo, phụng sự cộng đồng và góp sức xây dựng đất nước. Nhưng phẩm chất cần có vẫn vậy: bản lĩnh trước khó khăn, trách nhiệm với lựa chọn của mình và biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.
Có những người đã dành cả tuổi trẻ để mở đường cho tương lai. Nguyễn Thị Minh Khai là một trong những người như thế. Nhắc về chị không chỉ để nhớ một trang lịch sử, mà còn để tự hỏi: tuổi trẻ hôm nay sẽ để lại điều gì cho những thế hệ mai sau?



