Người học sinh trong phong trào đấu tranh
Trần Văn Ơn sinh năm 1931 tại Sài Gòn. Ông là một học sinh Trường Pétrus Ký, nay là Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong.
Cuối những năm 1940, phong trào học sinh, sinh viên ở Sài Gòn ngày càng phát triển. Họ tổ chức nhiều hoạt động yêu nước và phản đối chính sách của chính quyền thuộc địa.
Ngày 9 tháng 1 năm 1950, hàng nghìn học sinh, sinh viên xuống đường tại Sài Gòn để phản đối việc bắt giữ một số học sinh và yêu cầu chính quyền giải quyết những vấn đề liên quan đến giáo dục.
Trần Văn Ơn tham gia cuộc biểu tình.
Khi đoàn người tập trung tại khu vực trung tâm thành phố, lực lượng đàn áp được triển khai. Xung đột xảy ra và Trần Văn Ơn bị bắn.
Anh hy sinh khi mới 19 tuổi.
Cái chết của Trần Văn Ơn gây chấn động trong giới học sinh, sinh viên miền Nam.
Đám tang của anh trở thành một sự kiện lớn. Hàng chục nghìn người tham dự, trong đó có học sinh, sinh viên và người dân Sài Gòn.
Ngày 9 tháng 1 sau này được lấy làm Ngày truyền thống học sinh, sinh viên Việt Nam.
Điều đặc biệt trong câu chuyện Trần Văn Ơn là nhân vật chính không phải một người lính. Anh là một học sinh.
Tuổi đời của anh gắn với trường học, sách vở và bạn bè. Nhưng trong bối cảnh đất nước bị chiến tranh và chia cắt, trường học cũng trở thành nơi hình thành những phong trào yêu nước.
Câu chuyện Trần Văn Ơn cho thấy “thời hoa lửa” không chỉ có những người ngoài mặt trận. Học sinh, sinh viên cũng có những cuộc đấu tranh của riêng mình.
Cái chết của anh trở thành một biểu tượng trong phong trào học sinh, sinh viên.
Nhiều thế hệ sau này vẫn biết đến ngày 9 tháng 1 và cái tên Trần Văn Ơn.
Một người học sinh 19 tuổi đã trở thành nhân vật lịch sử không phải bởi một trận đánh, mà bởi sự tham gia của mình vào một phong trào xã hội trong thời kỳ đất nước đầy biến động.



