“Người học sinh và chiếc xe đạp chở thuốc”
Mùa hè năm 1970, khi chiến tranh trên miền quê Quảng Trị vẫn dữ dội, một cậu học sinh lớp 10 tên Nam, dáng người nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn, tình nguyện tham gia vận chuyển thuốc men từ xã này sang xã khác để tiếp tế cho các trạm y tế dã chiến, chiếc xe đạp cũ kỹ của cậu luôn chở nặng gói thuốc, cuộn băng và những lọ vitamin quý giá; mỗi ngày Nam phải đi qua những con đường mòn gập ghềnh, qua rừng rậm và suối, nơi mà nếu sơ sẩy một chút, bom địch có thể trúng xuống bất cứ lúc nào, nhưng cậu v
Mùa hè năm 1970, khi chiến tranh trên miền quê Quảng Trị vẫn dữ dội, một cậu học sinh lớp 10 tên Nam, dáng người nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn, tình nguyện tham gia vận chuyển thuốc men từ xã này sang xã khác để tiếp tế cho các trạm y tế dã chiến, chiếc xe đạp cũ kỹ của cậu luôn chở nặng gói thuốc, cuộn băng và những lọ vitamin quý giá; mỗi ngày Nam phải đi qua những con đường mòn gập ghềnh, qua rừng rậm và suối, nơi mà nếu sơ sẩy một chút, bom địch có thể trúng xuống bất cứ lúc nào, nhưng cậu vẫn kiên trì, dắt xe qua đoạn đất sạt lở, nấp vào gốc cây khi nghe tiếng trực thăng, rồi lại lặng lẽ lướt qua những làng quê yên bình mà ánh mắt mọi người vừa lo lắng vừa khâm phục, một lần Nam gặp một bà lão đang khóc bên mộ con trai vừa hy sinh, cậu dừng lại đưa cho bà ít thuốc và mấy chiếc bánh khô, bà nắm tay cậu mà rưng rưng, cậu chỉ mỉm cười và lặng lẽ đạp xe tiếp, ban đêm Nam nằm bên bờ sông, mệt nhọc nhưng không hề nản lòng, tự nhủ rằng những chuyến đi này sẽ giúp cứu sống nhiều người và chứng minh rằng tuổi trẻ dù nhỏ bé cũng có thể mang lại niềm hy vọng lớn lao, ngày qua ngày cậu đi, những thung lũng và con đèo dần trở nên quen thuộc, những vết sẹo trên tay và chân, những lần ướt mưa, những lúc run sợ đều trở thành dấu ấn của lòng dũng cảm, và khi chiến tranh qua đi, câu chuyện về cậu học sinh nhỏ tuổi với chiếc xe đạp chở thuốc vẫn được kể lại trong làng như một minh chứng sống động rằng tuổi trẻ có thể kiên cường, hy sinh và đem ánh sáng đến nơi tối tăm nhất.


