Người học trò đặc biệt và cây ngọc lan
Người học trò đặc biệt và cây ngọc lan
Nắng thu vàng hanh hao rót xuống căn nhà số 30 Hoàng Diệu. Sân nhà tĩnh lặng, chỉ có tiếng lá rụng khẽ khàng và mùi hương thanh khiết của hoa ngọc lan thoang thoảng trong gió.
Hôm đó, ông Lâm – một cựu chiến binh già từ Quảng Bình ra Hà Nội – đứng trước cổng ngôi nhà. Tay ông run run cầm một nhành phong lan rừng nhỏ, món quà quê hương mà ông quyết tâm mang ra tặng "Anh Văn" – tên gọi thân thương mà các chiến sĩ thường gọi Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Bước qua cánh cổng, ông Lâm ngỡ ngàng khi thấy một cụ già mặc bộ quân phục giản dị, không quân hàm, đang tự tay tưới nước cho những chậu cây quanh sân. Mái tóc cụ bạc trắng như cước, khuôn mặt phúc hậu với vầng trán cao đầy thông tuệ. Chính là Đại tướng.
Thấy có khách, Đại tướng đặt chiếc gáo tưới nước xuống, nụ cười rạng rỡ nở trên môi:
– Chào đồng chí! Đồng chí từ đâu đến đó?
Giọng nói ấm áp, mang đậm âm hưởng miền Trung của Đại tướng khiến mọi sự e dè trong lòng ông Lâm tan biến. Ông run lên vì xúc động, giơ tay chào theo tác phong quân đội:
– Báo cáo Đại tướng, tôi là chiến sĩ Điện Biên năm xưa, quê ở Lệ Thủy, Quảng Bình ạ!
Đại tướng bước nhanh lại, giữ lấy đôi bàn tay gầy gò của người lính cũ. Ánh mắt Người lấp lánh niềm vui:
– Đồng hương rồi! Đồng chí ngồi xuống đây, uống ngụm trà đã.
Bên chiếc bàn đá dưới bóng mát của cây ngọc lan cổ thụ, hai người lính – một vị Tổng tư lệnh huyền thoại lừng lẫy năm châu và một người lính trơn – trò chuyện như hai anh em lâu ngày gặp lại. Đại tướng không hỏi về những chiến công oanh liệt. Người hỏi về cuộc sống hiện tại, về mùa màng ở quê nhà, về gia đình và sức khỏe của các cựu chiến binh.
Ông Lâm trân trọng trao nhành phong lan rừng. Đại tướng đỡ lấy bằng cả hai tay, ánh mắt đầy trân quý:
– Cảm ơn đồng chí. Hoa rừng Quảng Bình bao giờ cũng kiên cường và thơm ngát.
Khi ông Lâm xin phép ra về, Đại tướng tiễn ông ra tận cổng. Người vỗ vai ông và căn dặn:
– Về quê, cho mình gửi lời chúc sức khỏe đến đồng bào, đồng chí nhé. Phải giữ gìn sức khỏe, tiếp tục cống hiến cho quê hương.
Bước đi trên vỉa hè đường Hoàng Diệu, ông Lâm ngoảnh đầu nhìn lại. Đại tướng vẫn đứng đó, vẫy tay chào với nụ cười hiền hậu. Ông Lâm chợt hiểu ra rằng, vĩ đại không phải là điều gì đó xa xôi, mà vĩ đại chính là sự giản dị, yêu thương và gắn bó máu thịt với nhân dân như thế.



