🇻🇳 NGƯỜI HỌC TRÒ GẦN GŨI NHẤT CỦA BÁC HỒ

N hững năm tháng chống Mỹ, cứu nước là một chương vô cùng ác liệt nhưng cũng đầy tự hào trong lịch sử dân tộc. Ở hậu phương lớn miền Bắc, hay trên những cung đường Trường Sơn rực lửa, cái tên Đại tướng Võ Nguyên Giáp luôn gắn liền với ý chí sắt đá, tầm nhìn vượt thời đại và một trái tim nặng trĩu tình thương với chiến sĩ.Giữa những năm tháng không quân Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc hòng "đưa Hà Nội về thời kỳ đồ đá", bầu trời Thủ đô những đêm tháng 12 năm 1972 chìm trong biển lửa của bom đạn B-52. Tại Tổng hành dinh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp trằn trọc không ngủ. Ông trực tiếp theo dõi từng diễn biến của trận không chiến, lắng nghe báo cáo từ các đài ra-đa.
Trước đó, khi đối thủ khoe khoang sức mạnh của "pháo đài bay" bất khả chiến bại, Đại tướng đã sớm nhìn thấu quy luật và đôn đốc bộ đội phòng không nghiên cứu cách đánh. Giữa lúc căng thẳng nhất, giọng ông vang lên điềm tĩnh nhưng đầy quyết đoán qua đường dây chỉ đạo:
– “Mỹ có hiện đại đến đâu thì cũng có quy luật vận hành của nó. Phải tìm ra quy luật, nắm chắc điểm yếu của nó để đánh bại!”
Nhờ sự chuẩn bị chu đáo và chỉ đạo sắc bén ấy, quân và dân ta đã làm nên huyền thoại "Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không", bắn rơi hàng loạt pháo đài bay B-52, bẻ gãy ý chí xâm lược của đế quốc Mỹ và buộc chúng phải ký Hiệp định Paris.
Thời gian cứ thế trôi, mạch máu giao thông trên dãy Trường Sơn hùng vĩ vẫn ngày đêm oằn mình dưới mưa bom bão đạn để chuyển sức người, sức của từ Bắc vào Nam. Mỗi lần nghe báo cáo về tổn thất trên tuyến đường vận tải chiến lược ấy, nét mặt Đại tướng lại chùng xuống, đượm một nỗi buồn sâu sắc. Dù là một nhà chiến lược thiên tài với những binh pháp lớn, ông vẫn luôn đặt sinh mạng của người lính lên trên hết. Mọi trận đánh, mọi hướng tiến công đều được ông cùng Bộ Tổng Tham mưu cân nhắc tỉ mỉ từng chi tiết, tận dụng yếu tố bất ngờ để sao cho thắng lợi vang dội nhất nhưng máu của chiến sĩ đổ ít nhất.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Và rồi, mùa xuân năm 1975 lịch sử đã đến. Thời cơ chiến lược giải phóng miền Nam đã chín muồi.
Tại Sở chỉ huy chiến dịch, không khí sục sôi như lửa đốt từng giờ từng phút. Nhận định tình hình địch đang rệu rã và thời cơ vàng ngàn năm có một đang mở ra, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã thảo và ký bức điện lịch sử gửi toàn chiến trường. Bức điện mang một mệnh lệnh ngắn gọn, dứt khoát nhưng có sức mạnh hiệu triệu như sấm dậy:
“Thần tốc, thần tốc hơn nữa! Táo bạo, táo bạo hơn nữa! Tranh thủ từng phút, từng giờ, xốc tới mặt trận, giải phóng toàn miền Nam. Quyết chiến và toàn thắng!”
Ngay khi bức điện được phát đi, như một luồng sinh khí mới thổi bùng lên sức mạnh của hàng triệu quân dân. Từ rừng núi Trường Sơn đến các tỉnh miền Trung, dọc theo duyên hải Nam Trung Bộ rồi tiến thẳng về cửa ngõ Sài Gòn, các cánh quân ào ạt tiến lên như vũ bão, cuốn phăng mọi phòng tuyến của địch.
Để rồi, trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, lá cờ quyết chiến quyết thắng của quân đội ta tung bay kiêu hãnh trên nóc dinh Độc Lập. Non sông thu về một mối, đất nước trọn niềm vui.
Nhìn lại hành trình dài đằng đẵng từ những ngày đầu bám trụ chiến khu Việt Bắc cho đến khoảnh khắc khải hoàn năm 1975, câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là bản hùng ca về trí tuệ quân sự đỉnh cao, mà còn là khúc tráng ca đẹp đẽ về một vị Tổng Tư lệnh trọn đời vì nước, vì dân, một nhân cách lớn sống mãi trong lòng dân tộc Việt Nam.



