Người học trò thành chiến sĩ
Năm 1971, khi đang học lớp 10, Ngô Văn Bình rời ghế nhà trường để lên đường nhập ngũ. Lúc đó, anh chỉ kịp viết cho mẹ bức thư vội: “Con đi đánh giặc, mẹ đừng lo.”
Trong suốt ba năm chiến đấu, anh trải qua hàng chục trận đánh ác liệt, từng bị thương nặng ở chiến trường Quảng Trị. Đêm nằm trong lán, anh vẫn mang theo quyển sổ học dở, thỉnh thoảng ghi vài dòng thơ nhớ nhà.
Sau chiến tranh, anh trở về, tiếp tục học và trở thành thầy giáo dạy sử. Anh nói với học trò: “Lịch sử không chỉ là con chữ, mà là hơi thở của những người đã sống vì nó.” Giờ đây, học sinh của anh vẫn nhớ mãi hình ảnh người thầy tóc bạc kể chuyện bằng giọng trầm ấm giữa lớp học.



