Người hùng thầm lặng giữa tọa độ lửa Trường Sơn
Khi lật lại những trang sử vàng chói lọi của những năm tháng chiến tranh, chúng ta
thường nghĩ ngay đến những chiến sĩ ôm súng xông lên phía trước. Nhưng trên tuyến
đường Trường Sơn huyền thoại năm ấy, có những người anh hùng mà vũ khí của họ
không phải là súng đạn, mà là vô-lăng, là những chiếc xe xích, xe tải hiên ngang san lấp
hố bom dưới làn mưa đạn. Một trong những tượng đài bất tử của tinh thần kiên trung ấy
chính là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Đình Tơ – người "kiện tướng" mở
đường vĩ đại.
Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước khốc liệt nhất, cung đường
Trường Sơn được coi là "tọa độ chết", nơi máy bay Mỹ rải bom cày xới từng tấc đất ngày
đêm. Nhiệm vụ của người chiến sĩ công binh Đặng Đình Tơ lúc bấy giờ vô cùng hiểm
nguy: Trực tiếp lái xe xích ủi bom nổ chậm, san lấp hố bom ngay sau khi địch vừa dội
trận để giữ vững mạch máu giao thông cho xe chở nhu yếu phẩm vào miền Nam.
Ký ức thời hoa lửa ghi dấu trận đánh sinh tử của ông tại trọng điểm ngã ba bãi xe lịch sử.
Hôm ấy, máy bay Mỹ ném bom rải thảm, khói lửa ngút trời, những quả bom nổ chậm
nằm chực chờ phát nổ bất cứ lúc nào, làm tê liệt toàn bộ đoàn xe ra tiền tuyến. Giữa ranh
giới mong manh của sự sống và cái chết, ông Đặng Đình Tơ không một chút do dự. Ông
nhảy lên chiếc xe xích gầm vang, lao thẳng vào bãi bom để gạt phẳng mặt đường. Đồng
đội thét lên kêu ông quay lại vì quá nguy hiểm, nhưng ông chỉ để lại một câu nói đã trở
thành bất tử: "Xe chưa qua thì máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc!".
Từng loạt bom nổ chậm phát nổ ngay bên cạnh, sức ép của bom hất văng kính xe, mảnh
bom găm vào bả vai rướm máu. Thế nhưng, người anh hùng ấy vẫn bám chặt vô-lăng,
đôi mắt quầng lửa nhìn thẳng về phía trước. Bằng sự mưu trí và lòng quả cảm phi
thường, ông đã san lấp hàng chục hố bom, kích nổ an toàn những quả bom nổ chậm, giải
phóng cung đường cho cả đoàn xe phía sau rầm rập tiến vào Nam.
Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên cơ thể người anh hùng năm xưa mỗi khi trái
gió trở trời lại đau nhức. Thế nhưng, ngọn lửa của một thời oanh liệt ấy chưa bao giờ tắt
trong tâm khảm của ông và thế hệ đi trước.
Câu chuyện về người anh hùng Đặng Đình Tơ chính là biểu tượng sáng ngời nhất cho
một "thời hoa lửa" – một thời đại mà những con người bình dị đã làm nên những điều phi
thường bằng lòng yêu nước nồng nàn và ý chí kiên cường như thép đá. Bài học về sự hy
sinh thầm lặng của ông sẽ mãi là ngọn đuốc sáng soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay biết
trân trọng giá trị của hòa bình và không ngừng cống hiến cho Tổ quốc.


