Người hùng Thành Cổ

Tháng 4 nắng vàng rực rỡ, trong khuôn viên Thành cổ Quảng Trị, tiếng ve kêu râm ran không dứt. Những vết đạn vẫn còn loang lổ trên những tường đá nhuốm thời gian, nơi từng chứng kiến 81 ngày đêm của mùa hè đỏ lửa 1972.
Đã 50 năm đất nước thống nhất, những ngọn rêu xanh phủ kín vết đạn loang lổ trên những bức tường Thành cổ. Những ngày tháng 4 lịch sử, Thành cổ Quảng Trị nhắc nhớ bao thế hệ tìm về. Sự kiện 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mãi mãi là ký ức bi tráng không thể nào quên của những người từng chiến đấu tại Quảng Trị năm ấy. Tháng 4 này, những cựu chiến binh khắp mọi miền Tổ quốc lại tìm về chiến trường xưa, trong đó, có nhiều cán bộ, chiến sĩ từng là người lính K3- Tam Đảo năm xưa. Họ là những người cuối cùng rút khỏi Thành cổ.
Ngày đó, những chiến sĩ Thành cổ tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi. Họ là những sinh viên tạm gác bút nghiên để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Mùa hè năm 1972, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt. Thành cổ Quảng Trị – một pháo đài hơn 180 năm tuổi – bỗng trở thành tâm điểm giao tranh giữa quân Giải phóng và lực lượng quân đội Sài Gòn do Mỹ hậu thuẫn. Suốt 81 ngày đêm, nơi đây trở thành chiến trường đẫm máu, mỗi mét vuông đất hứng chịu hàng ngàn quả pháo, không một cành cây, ngọn cỏ nào có thể sống được. Quân ta kiên cường trụ vững suốt 81 ngày, đêm làm thất bại ý đồ tái chiếm toàn bộ Quảng Trị của địch, buộc Mỹ phải xuống thang chiến tranh, mở đường cho Hiệp định Paris năm 1973.
Trong 81 ngày đêm ấy, mỗi ngày có 1 đại đội bơi qua sông Thạch Hãn và mỗi ngày có 1 đại đội không quay về nữa. Lớp trước ngã xuống, lớp sau xông lên! Hàng ngàn người con ưu tú của Tổ quốc nằm xuống, xương máu của các anh đã quyện vào đất thiêng Thành cổ, hòa vào đáy sông Thạch Hãn để ngàn đời sau vẫn mãi khắc ghi./-strong/-heart:>:o:-((:-h
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



