Cựu chiến binh

NGƯỜI HÙNG TRONG TRÁI TIM EM

Hưng Yên30/12/2025Nguyễn Đắc Thị Mơ (LỚP 6C THCS LƯƠNG THẾ VINH, XÃ LÊ LỢI, HƯNG YÊN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một hình mẫu để ngưỡng mộ. Có bạn thần tượng những siêu sao lấp lánh, có bạn khâm phục những nhà bác học thiên tài. Còn đối với một cô bé lớp 6 như em, người anh hùng vĩ đại nhất, gần gũi nhất chính là ông nội – người chiến sĩ cựu chiến binh Nguyễn Đình Phới. Ông không chỉ là người ông hiền từ luôn yêu thương em, mà còn là một "cuốn sử sống" đầy kiêu hãnh của gia đình và quê hương Lê Lợi, Hưng Yên. Mỗi khi nhìn vào đôi mắt trầm tư của ông, em lại thấy hiện lên cả một "thời hoa lửa" hào hùng của dân tộc.

Ông nội em sinh ngày 15/9/1948 – lứa tuổi lớn lên cùng những thăng trầm của đất nước. Trong những buổi chiều tĩnh lặng ở quê nhà Hưng Yên, em thường ngồi bên hiên nhà, nghe ông kể chuyện.

Ông kể rằng, khi còn là một thanh niên với bao ước mơ hoài bão, nghe tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã lên đường nhập ngũ. Những ngày đầu huấn luyện là chuỗi thử thách gian nan tột cùng. Dưới cái nắng cháy da thịt hay những cơn mưa rừng tầm tã, ông cùng đồng đội phải rèn luyện ý chí thép. Nhưng gian khổ nhất phải kể đến năm 1978, khi ông nhận lệnh sang nước bạn Campuchia để tham gia cuộc chiến đấu chống lại quân diệt chủng Pôn-Pốt, bảo vệ biên giới Tây Nam.

Hành trang của ông lúc bấy giờ là chiếc ba lô quân tư trang nặng trĩu. Trong đó không chỉ có lương thực, vũ khí, đồ dùng cá nhân mà còn chứa đựng cả nỗi nhớ quê hương đau đáu. Nhiệm vụ của ông là đẩy xe lương thực tiếp tế đi lên núi cao.

Em vẫn nhớ như in giọng ông run run khi kể về những trận oanh tạc của máy bay địch. Giữa núi rừng hiểm trở, tiếng động cơ máy bay gầm rú trên đầu như muốn xé toạc bầu trời. Ông dạy em: "Lúc ấy cháu ạ, kinh nghiệm xương máu là phải chạy thật xa, tìm hầm trú ẩn thật nhanh để bảo toàn tính mạng. Còn xe lương thực... đôi khi chỉ biết bất lực nhìn nó bốc cháy trong lửa đạn". Cứ mỗi lần xe cháy, ông và đồng đội lại không quản nguy hiểm, chạy ngược về tuyến sau để lấy xe lương thực khác, quyết không để anh em phía trước bị đói. Đó là cuộc chiến của ý chí, của những bước chân không mỏi mệt.

Chiến tranh không chỉ có đạn bom, mà còn có nước mắt. Ông kể, đã có vài lần ông tận mắt chứng kiến những người đồng đội vừa mới cười nói bên mình, phút chốc đã ngã xuống, vĩnh viễn nằm lại nơi đất khách quê người.

Lúc ấy, ông bảo ý chí của mình dường như sụp đổ hoàn toàn. Nỗi đau mất đi người anh em thân thiết khiến trái tim ông thắt lại. Nhưng chính trong khoảnh khắc tăm tối ấy, những người đồng đội còn lại đã ôm chặt lấy ông, an ủi và động viên nhau. Chính tình đồng chí thiêng liêng đã giúp ông đứng vững, biến đau thương thành hành động, tiếp thêm sức mạnh để ông cầm chắc tay súng, quyết tâm chiến đấu để trả thù cho những người đã khuất và mang lại bình yên cho nhân dân.

Sau bao nhiêu cố gắng, hy sinh, cuối cùng ngày chiến thắng cũng đến. Hoàn thành nghĩa vụ thiêng liêng, ông xuất ngũ trở về quê hương.

Ông bảo, khoảnh khắc xúc động nhất trong cuộc đời không phải là lúc nhận huy chương, mà là khoảnh khắc bước chân về tới cổng nhà. Từ xa, ông đã thấy người vợ hiền hậu và đứa con nhỏ đang đứng sẵn ở trước cổng ngóng chờ. Hình ảnh người thân bình an, khỏe mạnh sau bao năm xa cách chính là phần thưởng lớn nhất dành cho người lính trở về từ cõi chết. Giọt nước mắt của ngày đoàn tụ mặn chát nhưng chứa chan hạnh phúc.

Nghe xong câu chuyện của ông, em thấy lòng mình nghẹn lại vì xúc động và tự hào. Em nhận ra rằng, hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, nó được đổi bằng mồ hôi, xương máu và cả tuổi thanh xuân của những người như ông nội.

Em cảm thấy mình thật may mắn khi được sống trong cảnh thái bình, được cắp sách đến trường mà không phải lo sợ tiếng bom rơi. Từ sâu thẳm lòng mình, em vô cùng biết ơn ông và những người chiến sĩ đã âm thầm cống hiến. Em – Nguyễn Đắc Thị Mơ – xin hứa sẽ học tập thật nghiêm túc, thật giỏi, phấn đấu trở thành một mầm non tươi đẹp của đất nước. Em sẽ sống thật xứng đáng để không phụ lòng sự hy sinh cao cả của các anh hùng và để ngọn lửa truyền thống của ông nội mãi mãi rực sáng trong trái tim em.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn