NGƯỜI HƯNG YÊN CHỞ CÁN BỘ QUA VÙNG NGUY HIỂM
Trong những đợt địch truy quét gắt gao, người dân Hưng Yên đã dùng đường mòn, lối tắt, phương tiện thô sơ để chở cán bộ vượt qua vùng nguy hiểm. Ông Đỗ Văn Phúc là một trong những người đã nhiều lần đưa cán bộ thoát khỏi vòng vây, giữ vững mạch sống của phong trào cách mạng.
Tôi là Đỗ Văn Phúc, sinh năm 1927. Chiến tranh dạy cho tôi một điều: đưa được cán bộ qua vùng nguy hiểm cũng quan trọng như đánh thắng một trận.
Làng tôi ở Khoái Châu, gần nhiều tuyến đường địch kiểm soát. Cán bộ về cơ sở hoạt động rất dễ bị lộ. Nhiều lần, địch càn quét bất ngờ, nếu không kịp đưa cán bộ rút đi thì hậu quả khôn lường.
Một đêm, tôi nhận nhiệm vụ chở một cán bộ huyện ủy sang xã bên. Địch vừa tăng cường tuần tra, đường chính không thể đi. Tôi quyết định đi bằng lối mòn ven bãi sông, nơi chỉ dân làng mới thuộc.
Chúng tôi dùng xe đạp thồ. Cán bộ ngồi phía sau, tôi đạp phía trước. Xe nặng, đường gồ ghề, nhiều đoạn phải xuống dắt. Trời tối đen, chỉ có tiếng côn trùng và tiếng nước sông vỗ bờ.
Đi được nửa đường thì gặp địch tuần tra. Tôi lập tức đẩy xe xuống rãnh cỏ, giả vờ như người đi thăm ruộng ban đêm. Cán bộ nằm im dưới tấm bao tải rơm. Địch soi đèn pin, hỏi vài câu rồi bỏ đi. Khi bóng họ khuất dần, tôi mới dám thở mạnh.
Có đoạn phải đi sát làng địch đóng, tôi chọn lúc chó sủa rộ lên để đẩy xe qua, át tiếng bánh xe. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng chân tôi không dám chậm.
Khi đưa cán bộ đến nơi an toàn, anh nắm tay tôi rất chặt:
“Nếu không có dân, chúng tôi không thể hoạt động được.”
Tôi chỉ cười. Với tôi, việc chở cán bộ không phải là chuyện anh hùng, mà là bổn phận của người dân đối với cách mạng.
Sau này, nhiều cán bộ trưởng thành từ những chuyến đi đêm như thế. Còn tôi, mỗi lần nhớ lại, vẫn thấy rõ con đường mòn ven bãi sông, nơi tôi đã đánh cược mạng sống mình để giữ trọn niềm tin với Đảng, với dân tộc.


