Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI HƯNG YÊN GÙI NƯỚC PHỤC VỤ MẶT TRẬN ĐÊM KHÔNG TRĂNG

Trong những đêm tối không trăng, khi bom đạn và sự truy quét của địch diễn ra gắt gao, người dân Hưng Yên đã âm thầm gùi từng can nước vượt qua ruộng đồng, làng mạc để phục vụ bộ đội ngoài mặt trận. Ông Trần Văn Hậu là một trong những dân công như thế – người đã mang nước đi trong bóng tối, mang theo cả sinh mệnh của mình.

Hưng Yên25/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Hậu, sinh năm 1929. Nhiều người nghĩ chiến tranh là tiếng súng, là bom rơi, là trận đánh. Nhưng với tôi, chiến tranh còn là những đêm không trăng, lặng như tờ, nơi mỗi bước chân đều phải đánh đổi bằng sinh mạng.

Năm ấy, đơn vị bộ đội đóng quân ngoài bìa làng Minh Hưng, gần vùng địch hay càn quét. Nước sinh hoạt khan hiếm, giếng trong khu vực bị bom đánh sập, suối thì xa. Bộ đội thiếu nước trầm trọng, nhất là khi phải ém quân dài ngày.

Dân công chúng tôi được giao nhiệm vụ gùi nước ban đêm. Đi ban ngày thì lộ, chỉ có thể đi đêm. Mỗi người mang hai can nước, buộc chặt vào đòn gánh. Nước nặng, vai đau rát, nhưng không ai kêu.

Đêm không trăng là đêm đáng sợ nhất. Trời tối đến mức không nhìn thấy bàn tay mình, chỉ lần theo lối mòn quen thuộc. Dưới chân là ruộng trũng, bờ mương, hố bom chưa lấp. Chỉ cần trượt chân là ngã, nước đổ, có khi không đứng dậy được nữa.

Có đêm, đang đi thì nghe tiếng máy bay trinh sát. Chúng tôi lập tức nằm rạp xuống ruộng, úp can nước vào ngực, nín thở. Máy bay lượn vòng, ánh đèn quét qua bờ ruộng. Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập, từng nhịp như muốn vỡ lồng ngực.

Khi yên, lại đứng dậy đi tiếp. Không ai quay đầu, vì nước chưa tới tay bộ đội thì chưa được phép quay về.

Đến nơi, bộ đội nhận nước mà mắt rưng rưng. Có chiến sĩ cầm ca nước, uống từng ngụm nhỏ, nói:
“Nước này quý hơn vàng.”

Nghe vậy, mọi mệt mỏi tan biến. Chúng tôi quay về trong im lặng, vai trống không nhưng lòng nhẹ đi. Những đêm như thế kéo dài suốt nhiều tháng. Có người ngã bệnh, có người bị thương vì mảnh bom, nhưng không ai bỏ nhiệm vụ.

Giờ đây, nghĩ lại, tôi hiểu rằng: trong chiến tranh, mỗi giọt nước được gùi đi trong đêm tối là một phần của chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn