NGƯỜI HƯNG YÊN NẤU CƠM CHO ĐƠN VỊ GIỮA MƯA BOM
Giữa những trận bom ác liệt, người dân Việt Cường (Hưng Yên) vẫn kiên cường nấu cơm phục vụ bộ đội đang trú quân và chiến đấu. Ông Nguyễn Văn Nghiêm là người trực tiếp tham gia nấu cơm, tiếp tế lương thực trong hoàn cảnh hiểm nguy, để bộ đội có sức tiếp tục chiến đấu.
Tôi là Nguyễn Văn Nghiêm, sinh năm 1930. Những năm chiến tranh, làng Việt Cường của tôi nằm trên trục giao thông quan trọng, nên máy bay địch thường xuyên đánh phá. Bom rơi không chọn giờ, nhưng bộ đội thì vẫn cần ăn cơm đúng bữa.
Đơn vị về làng trú quân, nhiệm vụ của chúng tôi là lo hậu cần. Nấu cơm giữa thời bình đã khó, nấu cơm giữa mưa bom thì càng nguy hiểm gấp bội. Nhưng không ai bảo ai, cứ đến giờ là nhóm bếp.
Chúng tôi đào bếp âm xuống đất, dùng rơm ướt che khói. Gạo được chia từng nắm, vo nhanh, nấu nhanh. Có hôm đang nhóm lửa thì máy bay tới, tất cả bỏ dở, chui xuống hầm. Bom nổ rung cả đất. Khi yên, lại bò lên, nhóm lửa nấu tiếp.
Cơm chín, chưa kịp bắc nồi ra thì bom rơi gần, đất cát văng vào nồi. Chúng tôi chỉ kịp phủ vải lên, gạt đất ra, không dám bỏ dù chỉ một hạt gạo. Bộ đội ăn cơm lẫn mùi đất, nhưng ai cũng vui, vì có bữa ăn nóng giữa chiến tranh.
Có lần, một chiến sĩ nói với tôi:
“Chỉ cần ăn bát cơm của dân là con đủ sức đi tiếp.”
Nghe vậy, tôi thấy mọi nguy hiểm đều trở nên nhẹ bẫng.
Nhiều đêm, nấu cơm xong, chúng tôi chia nhau từng bát cháo loãng. Phần ngon nhất để dành cho bộ đội. Không ai tính toán thiệt hơn, vì ai cũng hiểu: bộ đội còn thì làng còn.
Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ hình ảnh nồi cơm bốc khói trong hầm, giữa tiếng bom đạn. Đó không chỉ là cơm, mà là niềm tin của hậu phương gửi ra tiền tuyến.


