Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI KỂ CHUYỆN BÊN BẾP LỬA

NGƯỜI KỂ CHUYỆN BÊN BẾP LỬA

Lào Cai08/05/2026Đoàn xã Bắc Hà (Đoàn xã Bắc Hà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI KỂ CHUYỆN BÊN BẾP LỬA

Những đoàn viên thanh niên ở Bắc Hà nhiều năm trước vẫn thường nhắc đến bác Phan Kế Toại bằng một cái tên gần gũi: “bác Toại kể chuyện”. Mỗi khi có dịp sinh hoạt Đoàn hay gặp mặt thanh niên, bác lại ngồi giữa vòng tròn bên bếp lửa, chậm rãi kể về những ngày đi làm đường Thuận Hải ở Cốc Ly năm 1982.

Giọng bác không lớn, nhưng lúc nào cũng khiến người nghe chăm chú. Bác kể về những buổi sáng sương phủ trắng núi, thanh niên xung phong phải gùi đá, đào đất bằng cuốc xẻng thủ công. Có hôm mưa lớn kéo dài, đất đá sạt xuống vừa làm xong lại phải đào lại từ đầu.

Điều đặc biệt là bác không kể bằng giọng than vãn. Ngược lại, bác luôn cười rất tươi. Bác bảo: “Ngày ấy khổ thật, nhưng vui lắm. Thanh niên mà, chỉ cần được cống hiến là thấy khỏe rồi.”

Nhiều đoàn viên trẻ nghe xong đã lặng người. Họ lớn lên khi đường bê tông đã vào tận thôn bản, nên rất khó hình dung một thời tuổi trẻ phải đổi mồ hôi để mở từng mét đường trên núi đá.

Có lần một đoàn viên hỏi:
“Bác có sợ cực không?”

Bác cười hiền:
“Sợ chứ, ai mà không sợ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì lấy ai mở đường cho bà con đi?”

Câu nói giản dị ấy đã khiến nhiều thanh niên nhớ mãi.

Với lớp trẻ Bắc Hà, bác Phan Kế Toại không chỉ là một cựu thanh niên xung phong, mà còn là người giữ lửa ký ức cho một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng rất đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn