NGƯỜI KỂ CHUYỆN CHO CHÁU NGHE
Mỗi buổi tối, ông thường kể cho cháu nghe về những năm tháng chiến tranh. Ông không kể nhiều về bom đạn, mà kể về tình đồng đội, về những bữa cơm chia đôi, về niềm vui khi nghe tin chiến thắng. Ông bảo: “Ông kể không phải để con sợ chiến tranh, mà để con biết quý hòa bình.” Đứa cháu ngồi nghe, mắt tròn xoe, trong lòng dần hình thành một sự kính trọng rất tự nhiên. Những câu chuyện ấy theo đứa cháu lớn lên. Khi khoác lên mình màu áo thanh niên, em hiểu rằng trách nhiệm hôm nay là tiếp nối những
Mỗi buổi tối, ông thường kể cho cháu nghe về những năm tháng chiến tranh. Ông không kể nhiều về bom đạn, mà kể về tình đồng đội, về những bữa cơm chia đôi, về niềm vui khi nghe tin chiến thắng.
Ông bảo: “Ông kể không phải để con sợ chiến tranh, mà để con biết quý hòa bình.” Đứa cháu ngồi nghe, mắt tròn xoe, trong lòng dần hình thành một sự kính trọng rất tự nhiên.
Những câu chuyện ấy theo đứa cháu lớn lên. Khi khoác lên mình màu áo thanh niên, em hiểu rằng trách nhiệm hôm nay là tiếp nối những điều tốt đẹp mà thế hệ ông cha đã gìn giữ bằng cả tuổi xuân của mình.



