NGƯỜI KỂ CHUYỆN CHO THẾ HỆ HÔM NAY
Ở tuổi xế chiều, người lính trở thành người kể chuyện, truyền lại những ký ức chiến tranh cho thế hệ hôm nay bằng sự chân thành và trách nhiệm.
Ông Võ Ngọc Thanh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành “người kể chuyện”. Nhưng thời gian trôi qua, đồng đội dần vắng bóng, ông hiểu rằng nếu mình không kể, sẽ không còn ai kể nữa.
Mỗi lần có học sinh, sinh viên hay đoàn thể đến thăm, ông kể chuyện rất chậm. Không phóng đại, không thêm thắt. Ông kể đúng như những gì đã xảy ra, cả niềm vui lẫn mất mát.
Ông không muốn thế hệ sau nghĩ chiến tranh là điều lãng mạn. Ông muốn họ hiểu đó là những ngày thiếu thốn, hiểm nguy, và những quyết định phải trả giá rất đắt.
Khi kể chuyện, ông thường dừng lại rất lâu ở những đoạn nói về đồng đội hy sinh. Không phải để tạo xúc động, mà để người nghe cảm nhận được sự im lặng nặng nề của chiến tranh.
Có lúc, ông thấy trong mắt người trẻ ánh lên sự ngạc nhiên. Họ không nghĩ rằng những con người bình thường lại có thể chịu đựng và hy sinh đến vậy.
Ông không mong được nhớ tên. Điều ông mong là những câu chuyện ấy sẽ giúp thế hệ hôm nay sống có trách nhiệm hơn với hòa bình.
“Chỉ cần các cháu hiểu chiến tranh không phải trò chơi, thế là đủ,” ông nói.
Với ông Thanh, trở thành người kể chuyện không phải là vinh dự, mà là một bổn phận cuối đời.


