NGƯỜI KỂ CHUYỆN CỦA MỘT THỜI ĐÃ QUA
Có những câu chuyện nếu không được kể lại, sẽ dần trôi vào quên lãng. Và ông Huỳnh Tiến Năm chính là người giữ lại những ký ức ấy. Mỗi lần kể chuyện, ông không nói về mình như một người anh hùng. Ông chỉ kể như một người đã từng sống qua chiến tranh. Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến câu chuyện trở nên chân thật và lay động. Ông kể về những ngày làm xã đội trưởng, về những trận đánh, về những lần thoát hiểm trong gang tấc. Ông kể về đồng đội – những người đã cùng ông đi qua những ngày tháng khốc liệt nhất. Nhưng khi kể, ông không giấu được niềm tự hào. Không phải tự hào về bản thân, mà là tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào sự bình yên hôm nay.
Với thế hệ trẻ, câu chuyện của ông không chỉ là lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở. Nhắc rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Nhắc rằng có những con người đã âm thầm hi sinh để đổi lấy cuộc sống yên bình.Và khi còn những người như ông kể lại, thì lịch sử sẽ không bao giờ bị lãng quên.



