Bài viết

NGƯỜI KỂ CHUYỆN CỦA MÙA THU ĐỘC LẬP

Quảng Ngãi12/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phùng Ngọc Hùng chưa bao giờ tự nhận mình là nhân vật lịch sử. Ông chỉ coi mình là một người đã sống, đã chứng kiến và may mắn còn ở lại để kể lại. Nhưng chính điều ấy khiến ông trở thành “người kể chuyện của mùa thu độc lập” – mùa thu đã làm thay đổi số phận của cả một dân tộc.

Mùa thu năm 1945 trong ký ức của ông không phải là những ngày lễ hội rực rỡ, mà là những đêm đuốc cháy sáng, những bước chân vội vã của dòng người tiến lên giành chính quyền. Đó là mùa thu của niềm tin được đánh đổi bằng sợ hãi, của hy vọng được thắp lên giữa đói nghèo và áp bức.

Suốt nhiều thập kỷ sau đó, Phùng Ngọc Hùng mang theo mùa thu ấy trong tim. Nó theo ông vào quân ngũ, theo ông qua những chiến trường, theo ông cả khi trở về đời thường. Mỗi khi đất nước đứng trước khó khăn, ông lại nhớ đến tinh thần của mùa thu năm ấy – tinh thần dám đứng lên khi không còn gì để mất ngoài xiềng xích.

Khi về già, ông nhận ra rằng vai trò quan trọng nhất của mình không còn là chiến đấu hay lao động, mà là kể lại. Kể lại không phải để nhắc công, mà để giữ cho ký ức ấy không bị phai mờ. Ông kể cho con cháu, cho người trẻ, cho bất kỳ ai muốn nghe.

Ông hiểu rằng, mỗi người kể chuyện đều mang theo góc nhìn riêng. Nhưng chính sự đa dạng ấy làm cho lịch sử trở nên đầy đặn. Lịch sử không chỉ là bản tổng kết khô khan, mà là tập hợp của vô số câu chuyện đời người, trong đó có câu chuyện của ông.

Phùng Ngọc Hùng kể mùa thu độc lập bằng sự điềm tĩnh của người đã trải qua đủ mất mát để không còn cần tô vẽ. Ông kể về niềm vui khi chính quyền về tay nhân dân, nhưng cũng kể về những người đã không kịp nhìn thấy mùa thu ấy trọn vẹn.

Với ông, người kể chuyện không phải là người nắm giữ chân lý tuyệt đối, mà là người giữ cho ký ức còn sống. Khi câu chuyện còn được kể, mùa thu độc lập vẫn chưa khép lại. Nó vẫn tiếp tục sống trong nhận thức và hành động của các thế hệ sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn