Người có công giúp đỡ cách mạng

Người kể chuyện của ngày toàn thắng

Người kể chuyện của ngày toàn thắng

Tuyên Quang07/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người kể chuyện của ngày toàn thắng

Người kể chuyện của ngày toàn thắng

Có những người lính trở về sau chiến tranh không chỉ mang theo những tấm huân chương, mà còn mang theo một sứ mệnh đặc biệt: kể lại lịch sử cho những thế hệ chưa từng đi qua khói lửa.

Cựu chiến binh Quan Văn Thạch là một người như thế.

Sáng ngày 30/4/2026, trong chương trình kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, ông được mời giao lưu, nói chuyện truyền thống với các em học sinh. Giữa hội trường rực rỡ cờ hoa, khi những thước phim tư liệu về Đại thắng mùa Xuân năm 1975 hiện lên trên màn hình, ánh mắt của người cựu chiến binh như lặng đi. Những hình ảnh ấy không chỉ là lịch sử trong sách giáo khoa, mà là một phần tuổi trẻ của chính ông và của biết bao đồng đội đã cùng nhau đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của dân tộc.

Trước hàng trăm ánh mắt chăm chú của các em học sinh, ông chậm rãi kể về những ngày hành quân xuyên Trường Sơn, về những cánh rừng bị chất độc hóa học làm trơ trụi, về những trận đánh ác liệt, những bữa cơm chỉ có vài nắm gạo trắng để cầm cự giữa chiến trường, về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại trước ngày đất nước trọn niềm vui thống nhất. Giọng kể của ông không bi lụy, cũng không tô vẽ chiến công. Đó là lời kể của một người đã đi qua chiến tranh bằng tất cả sự bình thản và niềm tự hào.

Ông bảo với các em rằng thế hệ của mình đã hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong chiến tranh. Còn thế hệ hôm nay có một nhiệm vụ khác, không kém phần quan trọng, đó là giữ gìn hòa bình, học tập thật tốt, sống có trách nhiệm với gia đình, với quê hương và góp sức xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Đó cũng là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã ngã xuống.

Nhìn xuống hàng ghế phía dưới, những khuôn mặt học trò chăm chú lắng nghe, ông như thấy hình ảnh của chính mình hơn nửa thế kỷ trước – cũng mang trong tim khát vọng cống hiến cho đất nước. Chỉ khác rằng, thế hệ hôm nay được lớn lên trong hòa bình, không còn phải cầm súng ra trận. Điều ấy khiến ông càng thêm xúc động, bởi đó chính là điều mà biết bao đồng đội của ông đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và sinh mạng để giành lấy.

Khi chương trình kết thúc, nhiều em học sinh đến bắt tay, xin chụp ảnh cùng người cựu chiến binh tóc đã bạc trắng. Trong ánh mắt các em là sự kính trọng, còn trong nụ cười của ông là niềm hạnh phúc giản dị. Hơn năm mươi năm trước, ông chiến đấu để đất nước có ngày thống nhất. Hôm nay, ông tiếp tục cống hiến bằng cách trao lại ngọn lửa yêu nước cho thế hệ trẻ.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người lính như cựu chiến binh Quan Văn Thạch vẫn chưa bao giờ ngừng thực hiện nhiệm vụ của mình. Nếu năm xưa họ gìn giữ từng tấc đất của Tổ quốc bằng súng đạn, thì hôm nay họ gìn giữ ký ức lịch sử bằng những câu chuyện chân thật, để thế hệ mai sau hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có.

Có lẽ, đó là ý nghĩa đẹp nhất của một người lính sau chiến tranh.

Khi mái tóc đã bạc màu theo năm tháng, ông vẫn lặng lẽ kể lại câu chuyện của ngày toàn thắng bằng tất cả niềm tự hào, để ngọn lửa yêu nước tiếp tục được truyền từ thế hệ đã làm nên lịch sử đến những thế hệ sẽ viết tiếp tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn