Người kể chuyện cuối cùng
Trong làng, chỉ còn một người nhớ rõ những ngày chiến tranh.
Ông ngồi dưới hiên, kể lại từng câu chuyện.
Giọng chậm, nhưng rõ ràng.
Người nghe có thể ít, nhưng ông vẫn kể.
Không phải để nhớ lại nỗi đau, mà để giữ lại sự thật.
Anh ngồi nghe, thấy mình trong từng câu chuyện.
Những điều tưởng như đã xa, lại trở nên gần gũi.
Người kể chuyện không chỉ truyền lại ký ức,
mà còn giữ cho quá khứ không bị lãng quên.
Và đó là một trách nhiệm âm thầm nhưng lớn lao.



